ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh

Chương 584. Chương 584

Có Hàn Đông Nguyên ở đây, anh sẽ để cô chịu thiệt, cho Lương Hằng Châu một cái giá hời hay sao? Chắc chắn là không có chuyện đó.

Chủ sở hữu ban đầu của ngôi nhà số mười hai Ngân Than là một ông lão giáo sư của Học viên Mỹ thuật Quảng Thành, một ông lão họa sĩ.

Không cần Lương Hằng Châu giúp đỡ, bản thân cô vẫn biết được điều đó.

Khi cô đến gặp vị giáo sư già để bày tỏ mong muốn mua nhà, vị giáo sư già đã rất ngạc nhiên.

Bởi vì thậm chí ông ấy còn không nhận được thông báo nói rằng ông ấy có thể thu lại ngôi nhà.

Chẳng qua là ông ấy đã cải tạo lại ngôi nhà cách đây vài năm trước, ông ấy đã tích góp tiền lương của mình trong nhiều năm, tranh của ông ấy cũng được rất nhiều người yêu cầu, không thiếu tiền, cũng thật sự không có hứng thú với việc bán nhà.

Ông ấy không có hứng thú đối với việc phải trải qua nhiều thủ tục rườm rà.

Cuối cùng, Hàn Đông Nguyên đã tốn rất nhiều công sức để tìm lại cho ông ấy một số bộ sưu tập tranh và sách cổ đã bị thất lạc trong nhiều năm, ông ấy nhìn những bức tranh và những cuốn sách đó, thở dài, nói: “Thực ra giá trị của những bức tranh này không hề thấp hơn giá trị của ngôi nhà, Trình Ninh, chính bản thân cháu cũng là người học hội họa, từ trong thâm tâm mình ông biết cháu rất thích ngôi nhà này, vậy nên ông sẽ bán ngôi nhà cho cháu.”

Ông ấy nhận một vạn hai từ Trình Ninh.

Đương nhiên, tất cả các thủ tục tiếp theo đều sẽ được thực hiện, bao gồm cả các thủ tục trả lại nhà đất, đều được Trình Ninh và Hàn Đông Nguyên thực hiện.

Trình Ninh thở dài, nói: “Em tưởng ông ấy nói giá trị của những bức tranh này không hề thấp hơn giá trị của ngôi nhà, nên cứ quên chuyện tiền mua nhà đi”

Một vạn hai nghìn đồng, cũng không ít.

Hàn Đông Nguyên buồn cười mà đưa tay đánh lên đầu cô một cái.

Mua một ngôi nhà với cái giá một vạn hai, mặc dù người bán nhà không thực sự yêu cầu.

Còn Lương Hằng Châu mua nhà cũ của nhà họ Tiêu với giá hai vạn năm.

Trình Ninh nhìn căn nhà lớn của nhà họ Tiêu, nói với Lương Hằng Châu: “Anh thật sự kiếm được lời rồi, đây thực sự là một món hời”

Cứ thử nghĩ xem tương lai sau này, cái ngôi nhà này ít nhất cũng phải mấy ngàn vạn.

Toàn bộ nhà họ Lương và bản thân Lương Hằng Châu đều bị cướp, còn nợ Trình Ninh năm nghìn đồng, Lương Hằng Châu muốn trả tiền nợ theo hàng tháng.

Cô cứ tự mình chuyển nhà như thế, không chỉ mua được một căn nhà, mà còn kiếm thêm được một vạn ba nghìn đồng.

Thế nên ttâm trạng rất tốt.

Cô nói với Hàn Đông Nguyên: “Được rồi, để tiền sau này anh sẽ có vốn mở nhà máy, em sẽ có vốn mở phòng làm việc, nên anh không cần lo lắng về chuyện tiền bạc nữa đâu.”

Hàn Đông Nguyên vốn từ đầu chưa bao giờ lo lắng về chuyện tiền bạc, anh vẫn luôn cho rằng vợ mình thích tiền, nên Hàn Đông Nguyên muốn kiếm nhiều tiền hơn nữa về cho cô.

Sau khi hoàn thành hết tất cả các thủ thủ tục thì có thể đến nhận nhà, đợi đến ngôi nhà trang trí xong có thể dọn vào ở, cũng đã là tháng 3 năm 1981.

Đó là thời điểm khi cảnh mùa xuân thật tươi đẹp.

Những bông hoa nhài mùa đông phủ kín các bức tường trong sân với ánh vàng rực rỡ, trông vô cùng đẹp mắt.

Trình Ninh tiễn Lương Ngộ Nông và Tiêu Lan về sau khi hai người đã ghé thăm bọn họ và

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip