Tháng 3 năm 1981.
Trình Ninh vừa mới mang thai được một tháng rưỡi.
Đương nhiên lúc đầu cô không biết đến chuyện mang thai, nhưng cơ thể cô có rất nhiều phản ứng, cái gì mà cảm thấy buồn nôn, muốn ngủ cả ngày, cảm xúc lại càng nhạy cảm hơn, cô xem thấy trên TV có rất nhiều, nên cô cũng biết khá nhiều về khía cạnh này, cộng với việc kỳ kinh nguyệt bị chậm, trong lòng cô có nghi ngờ, nhưng cô chỉ mới nghi ngờ nên không có can đảm nói thẳng với Hàn Đông Nguyên, nên đã lén lút chạy đến bệnh viện để kiểm tra trước, sau đó cô mới dám chắc chắn.
Hai người đã kết hôn được năm năm.
Cô đã nói với anh ngay từ đầu rằng cô sẽ không có con trong thời gian ngắn, hơn nữa vì hai người vẫn chưa tốt nghiệp, nên họ vẫn luôn áp dụng các biện pháp phòng tránh thai.
Ai biết chuyện này sẽ xảy ra đột ngột như vậy.
Tính toán qua thử một lần, cuối năm nay cô và Hàn Đông Nguyên sẽ tốt nghiệp, ngày dự sinh của đứa bé là vào khoảng cuối tháng 11, vậy chẳng phải sau khi sinh con cô và Hàn Đông Nguyên sẽ tốt nghiệp sao?
Cái này...
Điều đáng mừng là khi tốt nghiệp và có con, đó chính là có thể làm bất cứ điều gì bản thân cần làm.
Điều bất lợi là, điều gì sẽ xảy ra nếu đứa bé được sinh ra trong một kỳ thi hoặc trong khoảng thời gian bảo vệ luận văn tốt nghiệp?
Thôi không nghĩ nhiều nữa, chuyện đó cứ để sau này rồi hẵng nói.
Dù sao thì đây cũng là một chuyện vui vẻ.
Khi Trình Ninh và Hàn Đông Nguyên kết hôn, họ không muốn có con sớm như vậy, nhưng bây giờ đã là năm năm sau rồi, cuộc sống của họ cũng đã ổn định, cả hai đều có một căn nhà nhỏ đổi một căn nhà lớn, tiền cũng có, cũng không có gì họ không thể có nữa rồi.
Nghĩ đến việc sinh ra một đứa bé con to bằng một chú mèo con, mũm mĩm, đứa bé ấy sẽ giống cô hay giống Hàn Đông Nguyên, có vẻ như bé con cũng khá dễ thương.
Trình Ninh nghĩ đến điều đó thì cảm thấy rất dễ chịu, trong lòng cũng tràn ngập niềm vui và sự mong đợi.
Cô nói với Hàn Đông Nguyên.
Hàn Đông Nguyên có chút bối rối.
Lời bày tỏ vừa rồi của cô khiến đầu óc vận hành của anh rơi vào trạng thái tinh thần hưng phấn, háo hức.
Rồi lại đột nhiên nhìn cô ấy, vui mừng nghĩ họ đã có một đứa con. Đứa con của hai người họ.
Đơn giản chỉ là do anh không biết cách thể hiện sự phấn khích, háo hức của mình như thế nào.
Anh ôm cô trong sân một lúc, rồi sau đó mới hỏi cô: “Em có thấy khó chịu không?”
Trình Ninh lắc đầu, sau đó lại nói thêm: “Em có hơi muốn nằm xuống”
Anh vẫn ôm cô, hỏi: “Anh bế em vào trong nằm một lát nhé?”
Trình Ninh đẩy anh ra nói: “Em có thể tự mình đi được.
Cô ấy cảm thấy hơi buồn ngủ, nhưng chân cô không bị thương, thì sao phải để anh bế?
Hàn Đông Nguyên vẫn nhìn cô, nhưng không hề buông vòng tay đang ôm cô ra.
Trình Ninh: “…”
Cô lại đẩy anh ra, giận dữ nói, “Hàn Đông Nguyên, em vẫn sẽ mang thai đứa trẻ này trong hơn tám tháng nữa, anh bình thường một chút đi, em nghe nói vận động nhiều sẽ có thể làm giảm phản ứng thai nghén khi mang thai. Ngoài ra, việc sinh con cũng sẽ dễ dàng hơn.”
Nói xong thì cô đẩy anh ra, nắm tay anh kéo anh vào trong nhà.
Hai người cùng nhau đi vào trong nhà.
Trình Ninh không quay lại phòng ngủ, mà ngồi xuống ghế sofa.
Hàn Đông Nguyên cứ quanh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền