Kiếp trước, mùa đông năm 1999.
Hàn Đông Nguyên không thường tham gia các bữa tiệc bên ngoài.
Ngay từ đầu, những người kia còn suy đoán là vì anh mất một cánh tay, hoặc là anh do những chuyện xảy ra khi anh bị bỏ tù, khiến anh không thích những bữa tiệc xã giao.
Đúng là anh ta không thích giao tiếp, nhưng điều đó không liên quan gì đến việc anh ta có tay hay đã từng bị bỏ tù hay không.
Nhưng mà ngày đó là tiệc tối hàng năm của tập đoàn Hòa Mộc bọn họ, anh xuất hiện như thường lệ, đọc diễn văn, tham gia một chút vào phần rút thăm trúng thưởng, ngồi tượng trưng một chút rồi trở về ngay.
Nhưng cho dù là như vậy, lúc anh về đến nhà, cũng đã hơi muộn.
Anh đi đến phòng làm làm việc như thói quen.
Nhưng sau khi tiến vào phòng làm việc thì anh lập tức cảm thấy có gì đó không đúng, giống như có chỗ nào hơi khác mọi ngày.
Ánh mắt của anh dừng lại trên ngăn kéo bàn làm việc, có một khe hở, hiển nhiên là người ta động qua.
Anh nhíu mày, đi đến mở ngăn kéo ra, nhìn thấy thấy bên trong có thêm một quyển sổ màu xám.
Anh nhìn nó một hồi lâu, cuối cùng quyết định mở nó ra.
“Thật ra, lúc đầu tôi không thích anh ấy một chút nào cả, ai sẽ thích một người vẫn luôn bắt nạt mình từ nhỏ đến lớn chứ? Nhưng nếu nói anh ấy không tốt, thật ra anh ấy đối xử với tôi cũng không tệ như vậy. Có anh ấy không phải là không có chỗ tốt nào, bởi vì tôi biết, có anh ấy nên những người khác mới không ăn h.i.ế.p tôi, ngay cả những tên côn đồ thích bắt nạt người khác phải chạy đường vòng khi thấy tôi. Đương nhiên, cũng không phải là bởi vì anh đối xử tốt với tôi, chẳng qua là cùng sống dưới mái hiên, anh vẫn luôn bênh vực người của mình”
“Tôi vẫn luôn cho rằng anh ấy là chán ghét tôi...... Biểu hiện bình thường của anh ấy rất rõ ràng, nhưng tôi không bao giờ nghĩ tới, anh ấy lại chạy tới văn phòng thanh niên trí thức, gạch tên của tôi, đổi lại làm chính anh ấy xuống nông thôn, ngay cả công việc anh ấy cũng đã thay tôi sắp xếp xong xuôi. Khi đó tôi nghĩ như thế nào nhỉ? Không cần người trong nhà nói, tôi cũng biết bề ngoài của mình rất dễ khiến người khác chú ý ra sao, xuống nông thôn quá nguy hiểm. Cho nên khi biết anh ấy thế mình xuống nông thôn, tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng trong lòng lại cảm thấy áy náy. Tôi đưa tất cả tiền tiêu vặt mà tôi dành dụm được mỗi ngày cho anh ấy, anh ấy cũng không nói gì cả, nhận lấy, tôi lại thở phào nhẹ nhõm, nói‘ cảm ơn’anh ấy, lúc đó biểu cảm của anh ấy là lạ, tôi cũng không biết anh ấy đang suy nghĩ gì nữa, hẳn là ghét bỏ, rất ghét bỏ rất ghét bỏ...... Dù sao cũng là do tôi liên lụy anh ấy, tôi cảm thấy rất áy náy.”
“Tôi còn nhớ rõ sau đó tôi cũng đi xuống nông thôn, lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy tôi thì vẻ mặt giật mình như thấy quỷ...... Khi đó tôi nghĩ, thật ra anh ấy cũng có chút đáng yêu. Ở nông thôn, chúng tôi cùng nhau ở chung, lúc này tôi đã không sợ anh ấy nữa, bởi vì tôi phát hiện mặc dù tính tình của anh ấy không tốt lắm, nhưng thật ra không phải là người khó ở chung”
“Tôi thật sự, thật sự không nghĩ tới anh ấy sẽ đột nhiên hôn tôi, sao anh ấy lại đột nhiên hôn tôi chứ? Tôi cảm thấy rất hoảng loạn.”
“Ngay từ đầu, tôi rất khó chấp nhận sự thay đổi trong quan hệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền