Cách bố trí trong căn nhà và phòng làm việc của anh đều đã được thay đổi rất nhiều chi tiết.
Nhưng cuộc sống sinh hoạt thường ngày của anh cũng không có sự thay đổi gì lớn.
Cũng chỉ là ngẫu nhiên anh sẽ đứng trước trường kỉ, nhìn ngắm bó cúc non mà thôi.
Nhưng mà cô phát hiện thỉnh thoảng anh sẽ lấy một quyển sổ ra, lật lật vài trang.
Ban đầu cô cũng không chú ý lắm, cũng không cố ý đứng đằng sau anh mà đọc.
Bởi vì thời gian làm việc, đọc sách, viết bút ký của anh rất nhiều, mấy thứ anh viết thường đều rất buồn tẻ, nói thật là cô cũng thấy rất buồn tẻ, hơn nữa cô không thích đọc chữ của anh, mặc dù thoạt trông rất đẹp, nhưng rất khó đọc.
Nhưng sau đó cô nhanh chóng phát hiện, cảm xúc của anh khi anh lật xem cuốn sổ kia khá kỳ lạ. Anh luôn là người nghiêm túc lại lạnh lùng, nhưng khi lật xem cuốn sổ kia, vẻ mặt của anh lại trông có chút bi thương không thể kiềm được, mềm mại nhưng bi thương.
Chính bởi vì vậy mà cô mới không nhịn được tò mò mà nghiêng đầu nhìn xem.
“Đoàn Tử đúng là một đứa trẻ hiếu động, tôi chưa bao giờ biết trẻ con sẽ hiếu động đến vậy, còn rất khó tính nữa, mới mấy tháng, còn chưa biết bò, nhưng đã học trườn người về phía trước được rồi, lúc đói bụng thì sẽ lập tức khóc lớn lên, không có một chút kiên nhẫn nào. Anh ấy còn không biết xấu hổ mà buồn bực nói, Ninh Ninh, khi còn nhỏ em cũng như vậy sao? Sao anh nhớ một chút gì cả vậy, tôi thật sự rất tức giận luôn, tính tình như vậy, chắc chắn là giống y hệt anh ấy chứ ai!”
“Anh ấy rất thích Đoàn Tử, thật ra sẽ chẳng có ai mà không thích Đoàn Tử cả, cũng không có cách nào, con bé này xinh xắn đáng yêu, cho dù khó tính đến đâu, nhưng chỉ cần con bé mỉm cười, chẳng ai chịu được nụ cười ngọt ngào ấy.”
“Anh ấy nói với tôi, nếu khi còn nhỏ em cũng cười nhiều với anh như vậy, anh cũng sẽ không đối đãi em kén như vậy, tôi kiểu ‘???’ Anh ấy nói cái gì vậy, anh ấy tệ như vậy mà còn muốn người ta cười với anh ấy nữa à, còn nữa, ai cần anh ấy đối xử tốt với tôi chứ?”
Đây là đang viết cái gì vậy?
Nhưng mà chữ viết trông khá đẹp đấy, hơn nữa trông hơi quen, hơi giống nét chữ của cô?
Nhưng mà hình như đẹp hơn một chút.
Hơn nữa, người viết quyển sổ này cũng gọi là “Ninh Ninh” sao?
Chỉ là cô không hiểu “Ninh Ninh” kia đang viết cái gì nữa.
Trong lòng Trình Ninh còn đang suy nghĩ, cô định xem nhiều nội dung hơn nữa, anh đã đóng quyển sổ lại cái "bụp".
Keo kiệt. Cô thầm nghĩ.
Nhưng mà anh xem cái gì vậy?
Không đầu không đuôi.
Trong lòng Trình Ninh có chút kỳ quái, nhưng mà có thể việc đọc sách vừa nãy khiến cô suy nghĩ nhiều quá, nên cảm giác hơi buồn ngủ, rất nhanh sau đó cô lại mất đi ý thức.
Lúc Trình Ninh tỉnh lại lần nữa, phòng làm việc lại thay đổi rất nhiều chi tiết.
Cô nhìn thấy trong phòng làm việc của anh có rất nhiều tranh.
Đa số đều là tranh phong cảnh, núi rừng, thôn trang, nhà cửa, nhà cửa ngập trong tuyết... Có cái gì đó rất quen thuộc, nhưng Trình Ninh hoàn toàn không nhớ rõ đó là ở đâu.
Sao đột nhiên anh lại sưu tập nhiều tranh như vậy chứ?
Anh thật sự càng ngày càng kỳ quái.
Nhưng chỉ cần không phải là anh có bạn gái hay sắp kết hôn gì đó, Trình Ninh vẫn rất vui mừng vì sự biến hóa đó của anh.
Những
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền