Chương 174:
Con gái của Mạnh Hoài Sơn bị bảo mẫu trộm đi. Chỉ cần là người thân hay bạn bè biết chuyện, nhà ông ấy đều từng ủy thác, dặn dò họ khi ra ngoài nhất định phải chú ý giúp mình. Lại nói thêm, hàng xóm láng giềng với nhau nhiều năm, mọi người đều coi như đây là tâm bệnh của nhà mình, coi đứa con gái nhà ông ấy đánh mất như một nửa con cái nhà mình.
Bây giờ đối phương tìm đến, sao bọn họ không kích động cho được!
Quả nhiên, hàng xóm xông tới hỏi liên tục:
"Sao cháu ngoại gái tới mà ông không nói sớm, bao nhiêu tuổi rồi, lúc trước ở đâu, con bé tới đây vậy con gái ông... Ai nha cái lão già này, còn tập kích bất ngờ, mau kể cho tôi nghe đi."
Mạnh Hoài Sơn trợn trừng mắt lên nhìn cháu trai mình, cái đồ không có mắt nhìn, không nhìn ra ông ấy đang lấy le à?
Mạnh Cảnh Niên nhắc nhở ông ấy:
"Ông nội ơi, cháu đã mua đủ hết rồi, để ở trong tủ..."
"... A phải không, cháu mua rồi à, ông không để ý."
Hàng xóm cũ lôi kéo ông ấy về nhà mình:
"Qua nhà tôi đi, để tôi pha trà ngon, chúng ta ngồi xuống từ từ trò chuyện."
Mạnh Hoài Sơn xua xua tay từ chối:
"Tôi phải đi ra ngoài bến tàu đón cháu ngoại gái, trở về cũng không rảnh nói chuyện với ông. Với lại, tôi cũng không biết khi nào mới rảnh cùng uống trà với ông, tôi thấy có khi phải chờ sang tháng giêng."
Hàng xóm cũ không chờ được, bảo Mạnh Hoài Sơn chờ mình:
"Ông chờ tôi mấy phút, tôi về nhà thay đồ, chúng ta cùng đi đón cháu ngoại gái."
Mạnh Hoài Sơn cười híp mắt, chờ hàng xóm cũ vừa xoay người rời đi, ông ấy vội vàng chạy mất, còn gọi cháu trai đuổi theo:
"Mau đi thôi, đừng để lão già kia đuổi kịp."
Sao ông ấy có thể để hàng xóm cũ cùng đi đón cháu được, lỡ cháu ngoại gái nhận lầm ông ngoại thì sao?
Mạnh Cảnh Niên bật cười, vội vàng đuổi theo ông cụ Mạnh, cười nói:
"Ông nội ơi, có phải ông quên mình còn hai cháu ngoại trai không?"
Mạnh Hoài Sơn: ... À đúng vậy, ông ấy còn có hai cháu ngoại trai.
Thuyền cập bến chậm hơn một tiếng so với dự tính. Mới đầu dự tính mười hai giờ đến, nhưng tới một giờ thuyền mới tới nơi. Tạ Tiểu Ngọc đoán chắc anh họ và ông ngoại đều đã nóng lòng chờ.
Lúc bọn họ ra bến tàu, đã nhìn thấy anh họ đứng thẳng người ở đó, khí chất của người lính thật sự khác hẳn người bình thường, mặc kệ là ở mặt nào, đều quyết đoán và ưỡn thẳng sống lưng, khiến người cảm thấy đáng tin cậy. Ông lão nhìn có tinh thần đứng bên cạnh anh họ, cũng thẳng sống lưng.
Tạ Tiểu Ngọc đoán đó chính là ông ngoại mình, người ông ngoại gọi điện thoại suốt bốn mươi phút với cô, cũng không nỡ cúp máy! Bởi vì dẫn theo mấy đứa trẻ, cô không có cách nào chạy tới, chỉ có thể kích động vẫy tay chào:
"Anh họ, ông ngoại, cháu ở đây!"
Mạnh Cảnh Niên đã sớm nhìn thấy cô. Anh ấy chỉ cho Mạnh Hoài Sơn nhìn, cô gái ngọt ngào buộc tóc hai bên đó chính là cháu ngoại gái của ông ấy, cậu nhóc đứng bên cạnh chính là Nghiêm Dặc, đối tượng của Tiểu Ngọc.
Mạnh Hoài Sơn vẫn luôn nghe cháu trai nói, cháu ngoại gái rất giống bà ngoại. Chờ đến khi gặp được người thật, Mạnh Hoài Sơn thầm cảm thấy lòng đau như cắt. Quá giống, cháu ngoại gái và vợ của ông ấy như từ một khuôn đúc ra. Trái tim của Mạnh Hoài Sơn có làm bằng sắt cũng bị tan chảy, ông ấy quay mặt đi, đỏ ửng hai mắt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền