ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 175:

Mạnh Cảnh Niên nói với Cá Lớn Cá Nhỏ:

"Các em dẫn em gái đi lên phòng xem đi, cất quần áo vào trong ngăn kéo, khăn lông bàn chải đánh răng bày ở trong phòng tắm, lát nữa anh họ sẽ đi kiểm tra."

Anh ấy lại nói với Tinh Tinh:

"Chờ sắp xếp xong hành lý, em cùng các anh đi ra ngoài sân sau chơi nhé, anh họ đã chuẩn bị kinh hỷ cho các em, đều để ở sân sau đấy."

"Vâng ạ." Tinh Tinh tò mò muốn chết đi được. Chờ ba đứa bé đi ra ngoài sân sau, kinh hỷ khiến chúng hét ầm lên.

Tạ Tiểu Ngọc cũng tò mò, ngoài sân sau có cái gì vậy? Cô đi ra ngoài sân sau gọi mấy đứa trẻ đang chơi như điên, mới biết kinh hỷ mà anh họ Cảnh Niên tặng cho ba đứa trẻ là gì.

Anh ấy đã cải tạo sân sau nhà mình thành khu vui chơi dành cho trẻ em phiên bản thu nhỏ, dùng chiếc lốp xe bỏ đi làm thành cây cầu treo, xếp các mỏm đá thành pháo đài nhỏ, một chiến hào nhỏ để các bạn nhỏ chơi trốn tìm trong sân nhà mình.

Chẳng trách ba đứa trẻ chơi như điên, chẳng thiết ăn cơm. Cô kéo Cá Nhỏ từ dưới chiến hào lên:

"Ăn cơm xong rồi lại chơi."

Cùng lúc ấy, Mạnh Cảnh Niên quán xuyến việc nhà ngay từ khi còn nhỏ, Tạ Tiểu Ngọc cũng là người nhanh nhẹn, chưa đầy một tiếng hai anh em họ đã bưng bảy tám món đi lên.

Chờ đến khi mọi người cùng ngồi bên bàn ăn, Mạnh Hoài Sơn nói:

"Bây giờ đã là mấy giờ rồi, đi tiệm cơm nhà nước ăn đi."

Tạ Tiểu Ngọc không muốn đi ra ngoài ăn lắm, ở nhà nấu cơm cũng rất nhanh.

Cô nói:

"Ông ngoại ơi, ông chưa từng được nếm thử tay nghề của cháu, chúng ta ở nhà ăn đi."

Đương nhiên là Mạnh Hoài Sơn rất sẵn lòng, mùng hai cháu ngoại gái đã phải đi, ông ấy không nỡ đi ra ngoài lãng phí thời gian quý báu của ông cháu.

Nghiêm Dặc vốn kiệm lời, vội vàng đứng dậy nói muốn hỗ trợ Tạ Tiểu Ngọc nấu cơm.

Mạnh Cảnh Niên trợn mắt nhìn anh:

"Cậu biết nấu cơm à, ngồi xuống, kể lại tình hình trong nhà cậu cho ông ngoại Tiểu Ngọc nghe đi."

Ông cụ Mạnh đã mong chờ rất lâu, mặc kệ là cháu ngoại, hay cháu rể, ông ấy đều thích, thằng nhóc ngốc này không nhanh mồm cho lắm, với cái tính cách cầm gậy đập cũng không thể đánh ra được cục rắm nào của anh, chắc phải tám mười năm nữa mới lấy được vợ.

Nghiêm Dặc đành phải ngồi lại xuống.

Sau đó, Mạnh Cảnh Niên mới nói với Nghiêm Dặc và Tạ Tiểu Ngọc:

"Được rồi, chúng ta nói về ngày cưới của các em đi."

Nghiêm Dặc vừa chia đũa xong, đỏ mặt nói:

"Đã nói xong rồi, ông ngoại nói nên càng sớm càng tốt, định là hai mươi sáu tháng chạp sang năm."

Mạnh Cảnh Niên: ...

Có chuyện gì vậy, sao đã nói xong rồi, anh ấy mới chỉ làm một bữa cơm, ông nội đã gả em gái ra ngoài, thời gian một bữa cơm...

Đừng nhìn bọn họ nói là sang năm, hôm nay đã là hai mươi tám tháng chạp, chưa đầy hai ngày nữa là ba mươi tháng chạp, tính đi tính lại cũng chỉ hơn ba trăm sáu mươi ngày nữa thôi.

Như vậy cũng quá nhanh.

Mạnh Cảnh Niên cố kiên nhẫn hỏi:

"Cháu có thể đưa ra ý kiến không?"

Mạnh Hoài Sơn lườm cháu trai:

"Hai chúng ta ai mới là ông nội, cháu muốn làm chủ gia đình hả, chờ ông chết rồi hãy nói!"

Mạnh Cảnh Niên sắp buồn muốn chết đi được, đúng lúc này ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa " Ầm ầm":

"Phó đoàn trưởng Mạnh, tôi biết anh đang ở nhà, anh mở cửa ra đi..."

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip