Chương 218:
Ngày hôm sau trời vừa sáng, chị dâu Hoa chạy tới hỏi Tạ Tiểu Ngọc, sao tối hôm qua cô và đối tượng cãi nhau căng thẳng đến vậy?
"Chị nghe các em cãi nhau về văn vật gì đấy, còn cả chuyện trường học của đối tượng em muốn đuổi cậu ấy, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"
Tạ Tiểu Ngọc lập tức tiến vào trạng thái, vừa tức lại vừa giận giải thích, như thể muốn gạt mình ra khỏi chuyện này.
"Em từng nói là muốn mua một căn tứ hợp viện ở Bắc Kinh, vừa lúc chị họ anh ấy cho anh ấy mấy món đồ cổ, ai dè anh ấy lại muốn đi đường tắt, liên hệ với Hoa kiều ở nước ngoài định bán văn vật kia đi đổi lấy tiền mặt, đã vậy còn nói là vì em nữa chứ. Hừ! Anh ấy làm vậy là muốn hại em mất việc, nên đương nhiên em phải vạch rõ giới hạn với anh ấy rồi."
Chị dâu Hoa cảm thán nói:
"Đều tại đối tượng của em quá thích em cả, haizz, tại sao cậu ấy lại hồ đồ vậy chứ?"
Tạ Tiểu Ngọc giả vờ tức giận đến run rẩy cả người:
"Mình làm sai còn đổ lỗi lên người em, có phải anh muốn hại em mất việc không, em không có đối tượng có ý định đầu cơ trục lợi di vật văn hóa quốc bảo như anh!"
"Tiểu Ngọc, em nói vậy là có ý gì, em sợ liên lụy nên muốn vạch rõ giới hạn với anh à?"
Tạ Tiểu Ngọc chỉ tay về phía cửa:
"Mau cút đi, giờ không muốn nhìn thấy anh."
Để đạt được hiệu quả hàng xóm xung quanh đều biết, Tạ Tiểu Ngọc còn đi ra ngoài cửa mắng chửi mười mấy phút.
Cá Lớn Cá Nhỏ sợ hãi đến không dám ăn cơm.
Cá Lớn khóc sướt mướt nói:
"Có chuyện gì vậy chị, tại sao chị lại cãi nhau với anh?"
Cá Nhỏ bất bình thay cho anh rể:
"Chị ơi, anh rể bán văn vật vì muốn mua nhà cho chị, anh ấy cũng đã biết lỗi rồi, chị tha thứ cho anh ấy đi."
Tạ Tiểu Ngọc:
"Các em biết cái gì, có những lỗi lầm không thể tha thứ được, chẳng hạn như lỗi lầm của anh rể các em, văn vật là bảo vật của đất nước chúng ta, anh ấy không chỉ muốn bán ra nước ngoài, còn lấy lý do là vì chị, sao chị tha thứ cho anh ấy được!"
Tạ Tiểu Ngọc thầm nghĩ, nói cho cô biết mới là điều chính xác, nếu không cô cũng không phát huy được hiệu quả tốt đến vậy.
Cá Lớn vẫn không ngừng lau nước mắt:
"Phải làm sao bây giờ, chị có còn gả cho anh nữa không?"
Cá Nhỏ lo lắng đến đi vòng vòng, thấy Tinh Tinh vẫn bình tĩnh làm bài tập, cậu ấy chạy tới bảo cô bé đừng viết bài nữa:
"Tinh Tinh, em không sợ à?"
Tinh Tinh ngẩng đầu lên:
"Sợ cái gì?"
"Anh và chị cãi nhau, chị không cần anh."
Tinh Tinh:
"A, chị có nói là không cần em đâu, có gì phải sợ."
Cá Nhỏ: ...
"Tinh Tinh, em đúng là không có lương tâm!"
Tinh Tinh cúi đầu tiếp tục làm bài tập, không muốn để ý đến anh Cá Nhỏ.
Cô bé cảm thấy so với mình, anh Cá Nhỏ vẫn quá ngốc, chị và anh rõ ràng là đang giả vờ cãi nhau.
Như hồi ở thôn Thanh Sơn, cô bé từng chứng kiến rất nhiều lần, lúc đó chị còn nói với cô bé, bọn họ không cãi nhau thật, mà giả vờ cãi nhau cho mọi người nhìn.
Chị Tiểu Ngọc không đuổi cô bé đi, vậy nên lần này anh chị cũng cãi nhau cho người khác nhìn, đúng không?
Tinh Tinh thầm khẳng định như vậy, vì vậy cô bé không lo lắng gì cả.
Nghiêm Dặc:
"Được rồi, em bình tĩnh lại đi, chúng ta sẽ nói chuyện sau."
Nếu cứ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền