ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 219:

Người nhà họ Nghiêm đương nhiên cũng nhận được thông tin Nghiêm Dặc bị nhà trường đuổi học, cô của Nghiêm Dặc Nghiêm Bạch Huệ không những không lo lắng cho người thân, ngược lại còn vui mừng ra mặt.

Bà ta chạy về nhà kể trò cười này cho Hà Tú Phân nghe.

"Mẹ ơi, tiểu Dặc bị nhà trường đuổi học rồi!"

"Tại sao lại đuổi nó?"

Hà Tú Phân chỉ đơn thuần là tò mò, bà ta có bốn người con trai, bảy tám đứa cháu trai, giờ đứa cháu trai không nghe lời bà ta nhất bị đuổi học, bà ta cũng chẳng thấy khó chịu.

Thậm chí bà ta còn mơ hồ cảm thấy sảng khoái.

Một bên khác, Nghiêm Dặc đã trở về Bắc Kinh. Bởi vì lúc xin Tiểu Ngọc tiền đi đường, Tiểu Ngọc nói là đã gọi điện thoại mách cha anh.

Tuy không nói cho cha biết, nhưng cha anh chắc chắn sẽ đoán được anh đang thực hiện nhiệm vụ.

Tiểu Ngọc nói muốn từ hôn với anh, nhưng cô sẽ không trả lại năm nghìn đồng tiền sính lễ kia, coi như là tiền nuôi dưỡng Tinh Tinh.

Nghiêm Dặc thầm thở dài, đoán chắc lần này không thể thoát khỏi trận đòn rồi. Cha anh là người thông mình, chắc ông sẽ phối hợp không nhận đứa con trai như anh.

Anh đúng là không dễ dàng gì mà.

Quả nhiên, lúc Nghiêm Dặc đi về gặp Nghiêm Bình Châu, anh bị cha đánh mấy phát vào lưng. Nghiêm Bình Châu còn phối hợp làm ra vẻ tức giận đến phát bệnh tim.

"Cha không có đứa con trai mất dạy như con, mau cút đi!"

Ông ấy lại tức giận đánh thêm mấy cái.

Chu Ngôn Thanh phối hợp ngăn Nghiêm Bình Châu lại, nói:

"Lão Nghiêm, giờ thằng bé đã bị đuổi rồi, ông có đánh cũng vô dụng, ông bớt giận đi, điều cần làm bây giờ là phải nghĩ cách tìm cho thằng bé một công việc. Nếu không có công việc, sao sau này nó cưới vợ được."

Hai người phối hợp với nhau một đấm một xoa, sau đó Nghiêm Dặc quật cường cãi lại mấy câu:

"Cha mặc kệ con thì thôi, để con về nhà tìm ông bà nội."

Trở về tìm Nghiêm Chính Sinh và Hà Tú Phân là ý của Tạ Tiểu Ngọc.

Nhân lúc làm nhiệm vụ, anh cũng tận dụng cơ hội này trở về cởi bỏ nốt tầng da mặt cuối cùng của Hà Tú Phân.

Nghiêm Dặc vốn không muốn phiền toái như vậy, nhưng anh không thể không suy nghĩ nhiều, liệu cô cử báo mẹ có phải là cố ý?

Dượng làm việc ở Bộ ngoại giao, đây là bộ phận rất nhạy cảm, cũng có lý do để nghi ngờ. Nếu cô và dượng một trong hai người là điệp viên, bị mẹ phát hiện ra dấu vết, vậy là cô có động cơ cử báo mẹ.

Nếu là vậy, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho cô.

Lần này phải vạch rõ giới hạn với bà nội cũng được, như vậy sau này anh không sợ bị bà nội lôi tình thân ra bắt cóc nữa.

Trong khi đó, ở một nơi khác, Mạnh Cảnh Niên lại thầm nghĩ, Nghiêm Dặc tuyệt đối không phải là người đầu cơ trục lợi văn vật, có khả năng anh cũng đang thực hiện nhiệm vụ, cũng giống như câu cá, không tung mồi câu ra, sao dụ được quân địch.

Còn cả hòm đồ cổ kia, Minh Chi Tuệ từng định quyên tặng mấy món đồ cổ cấp quốc bảo, nhưng ngẫm lại có lẽ giờ không phải là lúc quyên tặng, có khi đến lúc Nghiêm Dặc hoàn thành xong nhiệm vụ sẽ cần dùng đến. Nếu cô ấy không lấy một phần đồ cổ trong hòm ra, sao em họ có thể nghĩ ra cách kiếm tiền này.

Anh nói: "Em khoan hãy quyên tặng mấy món đồ cổ kia, giữ lại mấy món cho em trai em tương lai dùng để sinh hoạt. Giờ cậu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip