ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 298:

Hàn Lâm nhặt nấm rơi trên mặt đất vào sọt trúc, trải phẳng đặt trên giá trúc phơi nắng. Hơn ba giờ chiều, chính là thời điểm nhật đầu độc.

Hôm sau buổi sáng huấn luyện, trên đường vào núi, mọi người nghe Hàn Lâm nói mình thiết kế một tòa nhà trúc, chuẩn bị xây bên cạnh phòng kho ở nhà.

Một đám nhỏ hâm mộ không chịu được, ai nấy đều đưa ra chủ ý nói:

"Ban công trước cửa rộng chút, phía trên mái hiên duỗi về phía trước, sau đó đặt một chiếc ghế dài, nằm lên trên, lắc lư, nghe tiếng mưa, ăn dưa ăn đậu phộng, muốn tiêu dao bao nhiêu thì có bao nhiêu tiêu dao."

"Mái nhà cao hơn chút, phía trên thêm gác xép, súng cao su, bài, vòng sắt, đao kiếm bằng gỗ đều có thể đặt lên trên."

"Đúng đúng, chủ ý này rất tốt, trên gác mái tốt nhất mở thêm một cửa sổ trời, buổi tối mở cửa sổ trời, nằm lên gác mái, đập vào mắt một mảnh sao trời, thật đẹp!"

"Bên cạnh còn có thể dựng lên một chiếc cột, bình thường lên xuống lầu, không cần đi cầu thang, leo lên rất thuận tiện. Vài phát đã trèo lên, tụt một cái, lại xuống."

"Cột sẽ mài hư quần,"

Hàn Lâm phủ quyết,

"Tôi chuẩn bị buộc một sợi dây mây, lên xuống lầu sẽ dùng cái đó."

"Không đi cầu thang sao?"

Đường Nguyên Tuệ nói.

"Không cần, lại không ở thường xuyên, cần gì phải lãng phí nhiều đồ."

Đường Nguyên Châu vỗ vai cậu cười nói:

"Tôi thấy cậu không muốn để người khác mỗi ngày chạy vào trong phòng cậu chứ gì?"

Hàn Lâm liếc nhìn anh ta:

"Ngôi nhà trúc tôi muốn là một pháo đài, một ngôi nhà tròn, mái vòm tròn, cầu thang đặt bên ngoài, không phải phá hủy sự an toàn tổng thể sao?"

Đường Nguyên Châu giật giật khóe miệng:

"Tưởng tượng không sai, nhưng bất tiện, không thực dụng."

"Ba Tống sau này sẽ điều nhiệm, tớ và mẹ Lý, ông bà cố khẳng định sẽ đi cùng ba Tống, cho nên tớ không để ý nó không thực dụng, vui vẻ là được."

"Chú Tống sẽ điều đi?"

Vệ Đan Đan kinh hãi nói.

Đường Nguyên Tuệ kỳ quái liếc cô nhóc:

"Chú Tống lợi hại như vậy, điều đi không phải là chuyện sớm muộn sao?"

"Chú ấy, không phải chú ấy vừa mới tốt nghiệp trường quân đội trở về sao?"

Vệ Đan Đan luống cuống xoắn ngón tay.

"Đúng vậy," Đường Nguyên Tuệ nói,

"Chú ấy học tập xuất sắc! Mấy ngày trước anh cả không phải còn gọi điện thoại nói à, chú Tống trở về, thầy và huấn luyện viên đều không muốn thả đi."

Đường Nguyên Châu quét mắt nhìn Vệ Đan Đan:

"Minh Minh nếu muốn tham gia huấn luyện buổi sáng, sáng mai có thể cùng chúng ta tới đây."

"... Chú Tống nói, muốn tự mình dạy thằng bé."

Vệ Đan Đan lẩm bẩm nói.

Lời này, Hàn Lâm không thích nghe:

"Ngày mai huấn luyện ba Tống cũng không phải không đến, sao, còn muốn tới cửa dạy à?"

Cũng không nghĩ ba Tống đang bận rộn đến mức nào!

Trong lòng Vệ Đan Đan bị đâm một phát, khó chịu cắn môi dưới.

Đường Nguyên Châu và Trương Chí Dụng kinh ngạc nhìn nhau, Hàn Lâm luôn che chở Vệ Đan Đan mà? Lúc này sao lại, nói chuyện cứng rắn trong lời có gai.

"À," Đường Nguyên Châu đưa tay ôm Hàn Lâm lôi đi vài bước,

"Cậu và Vệ Đan Đan làm sao vậy?"

Hàn Lâm lườm cậu ấy một cái:

"Sao cậu nhàn rỗi như vậy? Bà Tám!"

Sau khi về lại nghe nói như vậy, cười nói:

"Ba Tống bảo cháu tự mình thiết kế một căn nhà trúc, ở bên cạnh phòng kho bên kia có một mảnh đất trống."

"Vậy cháu đã nghĩ ra muốn xây một tòa nhà trúc gì chưa?"

Triệu Kim Phượng nhìn Hàn Lâm cười nói.

"Phòng tròn, mái vòm..."

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip