ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 299:

Phùng đại đội trưởng đi ở phía trước nghe phía sau ầm ĩ, nghiêng đầu nhìn về phía Tống Du nói:

"Chuyện của Minh Minh anh tính toán như thế nào?"

Tống Du đáp:

"Rèn luyện thế nào?"

"Chống trượng đi lại tự nhiên."

"Ừm, ngày mai bảo thằng bé tới đây, tôi xem thử."

Phùng liên trưởng gật gật đầu.

Lên núi, Phùng đại đội trưởng dẫn bọn họ huấn luyện hàng ngày. Tống Du đứng không nhúc nhích, sau đó ghi nhớ chỗ bọn họ phạm sai lầm, xong rồi, lần lượt chỉ điểm sửa chữa.

Để cho bọn họ luyện lại một lần nữa, Tống Du nâng cổ tay nhìn đồng hồ, thời gian không còn sớm, nói một tiếng với Phùng đại đội trưởng, xoay người xuống núi, gọi chiến sĩ của ban nấu ăn, vác giỏ trúc, cầm lưới đánh cá đi đến đầm nước dưới thác nước.

Một buổi sáng, mười mấy người, bảy tám tấm lưới đánh cá, vớt được hơn hai ngàn cân cá.

Tống Du lót lá lớn vào trong sọt, đựng nước đầm, cõng hơn mười con về nhà.

Dùng cơm xong, Lý Mạn cùng anh đi làm, trên đường hai người đi hậu cần một chuyến, tìm chủ nhiệm Uông mua một lô tre và rơm rạ, cũng bỏ tiền ra mời mấy chiến sĩ hỗ trợ xây móng, xây nhà trúc.

Một buổi sáng nền móng đã được xây dựng xong. Buổi chiều, Hàn Lâm và mấy đứa nhỏ làm bài tập về nhà xong tới giúp đỡ, thỉnh thoảng đưa một cây tre, đưa dây thừng, búa linh tinh.

Chỉ trong hai ngày, nhà trúc mà Hàn Lâm muốn đã dựng xong.

Chẳng qua, vì dễ nâng đồ đạc vào nhà, ở cửa vẫn dựng một cái thang, dưới mái hiên vươn ra cũng có thêm một ban công, phơi một chiếc sàng, đặt bàn nhỏ vân vân, thuận tiện hơn nhiều.

Giường, rương, tủ quần áo, bàn làm việc, tủ sách, v. v. cũng chuyển lên trên, rèm cửa sổ vừa treo, chăn đệm cũng trải ra, trên bàn lại bày một chậu hoa cỏ, phòng nho nhỏ lập tức có thêm vài phần khí tức sinh hoạt.

Hàn Lâm vui vẻ đứng trên giường nhảy nhót, có một loại khoái hoạt bí ẩn, cậu có phòng riêng, không gian của mình, còn có thể giấu một ít bí mật nhỏ của mình.

Một đám nhỏ dạo một vòng trong phòng ngoài phòng, kéo dây thừng giống như khỉ lên trên xuống dưới, chơi đùa vui vẻ.

Đúng lúc ấy, Đường Nguyên Châu kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên giường, cởi giày, nhấc chân đá Hàn Lâm nằm xuống che lấp hết giường,

"Aiz, buổi tối cậu không ở gác xép chứ?"

Hàn Lâm vỗ chân cậu ra:

"Muốn ở lại không?"

"Ừm, đợi lát nữa tớ về nhà một chuyến, ôm lấy đồ của tớ."

"Tớ đồng ý chưa?"

Hàn Lâm ngẩng đầu trừng mắt nhìn cậu ta.

"Vậy tớ sẽ nói với dì Lý."

Đường Nguyên Châu làm bộ đứng dậy nói.

" Đường Nguyên Châu,"

Hàn Lâm cũng đứng lên, tức giận nói,

"Cậu có mặt mũi không, phòng của tớ dựa vào cái gì cho cậu ở?"

"Bằng việc tớ hỗ trợ,"

Đường Nguyên Châu nói xong lắc lắc vết thương trên tay,

"Nhìn xem, búa đập, đau quá! À, tôi muốn nói với dì Lý, phải bảo dì ấy giết một con gà để bồi bổ cho tớ."

"Con gà để sử dụng trong tiệc cưới, cậu muốn ăn, thì lên trên núi mà bắt."

Đường Nguyên Châu nghe vậy, tức giận giữ chặt cổ cậu, cắn răng nói:

"Muốn chết đúng không!"

Cánh tay Hàn Lâm đột nhiên chống về phía sau, đâm vào bụng Đường Nguyên Châu, đau đến mặt cậu nhóc nhăn lại, đầu gối cong lên, điểm ở trên ma huyệt ở chỗ chân Hàn Lâm cong cong, hai người quấn lấy té trên mặt đất, quay cuồng đấu nhau.

Hai người ở trong phòng cãi nhau náo nhiệt, Trương Chí Dụng và La Tiểu Huy dựa vào lan can trước cửa, cười không nhịn được. Mấy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip