Chương 100: Lâm Lâm dũng mãnh 6
Trận mưa to tới sáng sớm mới kết thúc, không chỉ nhà của Khương Lâm với Lưu Hồng Hoa, mà hầu như tất cả mọi nhà đều giật mình tỉnh dậy lúc nửa đêm. Không phải phòng ngủ bị dột, chính là chuồng heo bị dột, lều tranh mưa dột không thì là sân ngập nước không chảy ra được rồi tràn ngược vào nhà.
Trời mưa lớn như vậy, nhà ngói thì không có chuyện gì, còn những nhà làm bằng gỗ, mái là cỏ tranh thì thảm không nỡ nhìn. Chẳng những nóc nhà biến thành mạng nhện, giường đất gặp nước cũng thành một bãi bùn lầy, còn có cửa sổ mở tung, chừa đường cho mưa gió lùa vào.
Huống chi nhà của Lưu Hồng Hoa còn bị Trình Như Sơn đập vài cái lỗ thủng trên mái nhà, tuy rằng Trình Như Hải đã sửa tạm rồi, nhưng sửa tạm chỉ là sửa tạm thôi, gặp mưa nhỏ thì không có việc gì nhưng mưa to như vậy chắc chắn sẽ bị dột!
Có hạt mưa rơi trên gương mặt của Đại Bảo với Tiểu Bảo, Đại Bảo nhíu mày xoay người sang chỗ khác tiếp tục ngủ, còn Tiểu Bảo thì cười khanh khách cái miệng nhỏ hơi mở ra dùng đầu lưỡi đi nếm thử.
Diêm Nhuận Chi bước nhanh qua ôm Tiểu Bảo đến chỗ khô ráo, Khương Lâm cũng ôm Đại Bảo đi qua đứng chung. Mẹ chồng nàng dâu hai người vô cùng bận rộn, đi qua căn phòng phía đông lấy chăn gối trên giường đất cất đi, rồi lại lấy tất cả những vật dụng có thể chứa nước trong nhà đặt ở những chỗ bị dột trên giường đất, một lát sau giường đất giống như biến thành một cái thác nước nhỏ.
Khương Lâm: ... Đây rõ ràng là nhà ngói mà lại dột đến như vậy!!
Cô quay đầu nhìn Diêm Nhuận Chi, phát hiện Diêm Nhuận Chi so với cô còn ngốc hơn, hình như không nghĩ ra nhà ngói sao lại bị dột nhiều như thế? Hai người nhìn nhau một cái, nhịn không được mà ha ha cười rộ lên. Khương Lâm bị mẹ chồng chọc cho cười đau cả bụng, lần đầu tiên cô nghe thấy Ngưu Lang Chức Nữ còn sẽ cãi nhau không chịu gặp mặt, thật là, một năm họ mới được gặp có một ngày thôi đó.
Diêm Nhuận Chi vỗ tay một cái, bắt đầu hát một giai điệu không biết là bài ca nào:
"Trời đen sì, Ngưu Lang Chức Nữ nháo lên không chịu gặp nhau, sét đánh rồi lại chớp, xôn xao xôn xao -"
Cùng lúc ấy, Lưu Hồng Hoa ôm con trai với con gái vừa dọn đồ vừa hét to, đồ trong nhà quần áo chăn mền đều phải cất kỹ, không được để cho mưa làm ướt. Cô ta vội tới mức chân không chạm đất, con gái Đả Oản Nhi đột nhiên kêu to:
"Mẹ cẩn thận!"
Lưu Hồng Hoa còn định hỏi cẩn thận cái gì, thì liền cảm thấy đỉnh đầu bị đập một cái, cả đầu óc đều tê dại, ngẩng đầu lên nhìn xem, thì lại bị một đống bùn nhão từ vách nhà rơi xuống trên mặt cô ta vang lên một tiếng "bang", cô ta kêu thảm thiết một tiếng.
"Aaaaa––Khương Lâm, đều do cô, đúng là cái đồ tai họa! Trình Như Sơn, Diêm Nhuận Chi! Tôi muốn giết các người!"
Lưu Hồng Hoa lau mặt rồi định đi tìm Khương Lâm để liều mạng, kết quả đi quá nhanh, bước chân lớn bị trượt một cái, "Rầm" một tiếng, cô ta lại bị ngã đập mặt xuống đất.
Diêm Nhuận Chi đột nhiên chỉ tay ra ngoài, nói khe khẽ với cô:
"Mẹ Bảo Nhi, con nghe thấy gì không?"
Thấy mẹ chồng mình trên đầu giống như có gắn hai cái ăng- ten, dường như có thể bắt sóng tới trên trời vậy, Khương Lâm rất là kính nể mẹ chồng, cô cũng dựng lỗ tai lên nghe, mơ hồ nghe được
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền