Chương 99: Lâm Lâm dũng mãnh 5
Từ canh ba thì mưa đã rơi, mưa càng lúc càng lớn, nhiều căn nhà đã cũ không chịu nổi mưa to gió lớn dần dần cũng bị mưa dột. Những căn nhà ở nông thôn đa phần đều dùng gỗ để xây dựng, lấy cỏ tranh làm mái nhà, chỉ cần không chú ý một chút liền sẽ bị mưa dột. Cho dù có dùng ngói làm mái nhà, thì kỹ thuật không tốt hoặc là thời gian dài mái ngói bị trượt khỏi vị trí ban đầu, cũng sẽ xuất hiện những khe hở nhỏ, nên mưa vẫn sẽ dột.
Bọn họ đi bộ ở trong sân, hai đứa nhỏ chạy giỡn một lúc, tới khoảng tám giờ rưỡi chín giờ thì cả nhà lên giường đất đi ngủ. Vì có Diêm Nhuận Chi ở lại, cho nên Đại Bảo với Tiểu Bảo muốn nghe bà kể chuyện xưa. Diêm Nhuận Chi liền kể cho bọn nhỏ chuyện Ngưu Lang Chức Nữ, nghe xong Trình Đại Bảo nghiêm túc mở miệng nói:
"Hôm nay trời đầy mây, cả bầu trời đều đen sì, Ngưu Lang Chức Nữ không thấy rõ nhau rồi, haizz thật đáng thương."
Trình Tiểu Bảo cũng thở dài:
"Ngưu Lang Chức Nữ quá đáng thương, mỗi năm chỉ được gặp nhau có một lần mà trời lại đen sì như vậy, quá đáng thương rồi. Đông Sinh cùng Lâm Lâm càng đáng thương hơn, con trai đều lớn như vậy mới gặp mặt."
Khương Lâm: "..."
Diêm Nhuận Chi cũng học theo giọng của nhóc con cười nói:
"Đông Sinh chắc chắn là đang nhớ Lâm Lâm, Lâm Lâm có nhớ Đông Sinh hay không? Những cụ lớn tuổi đều nói, đi dưới giàn nho có thể nghe thấy Ngưu Lang Chức Nữ đang nói nhỏ với nhau."
Trình Đại Bảo cùng Trình Tiểu Bảo rất muốn đi nghe Ngưu Lang Chức Nữ nói nhỏ cái gì, nhưng đáng tiếc trong nhà không có giàn nho, hai đứa nhỏ chỉ có thể lẩm bẩm trong miệng Đông Sinh ở nơi nào, đang làm gì, có nhớ bọn họ hay không.
Khương Lâm:
"Tôi đã ngủ rồi, mọi người cứ nói tự nhiên."
Chỉ mới nhắm mắt một lúc cô đã chìm vào giấc ngủ, trong mơ cô thấy Trình Như Sơn nắm lấy bàn tay cô, tươi cười nhìn cô hỏi:
"Em có nhớ anh không?"
Khương Lâm:
"Không nhớ không nhớ, một chút cũng không nghĩ đến anh."
Trình Như Sơn:
"Khẩu thị tâm phi."
Trình Tiểu Bảo:
"Lâm Lâm không ngoan."
Trình Đại Bảo:
"Khương Lâm, mẹ không thể làm vợ người khác như vậy đâu?"
Ầm ầm, Khương Lâm cảm thấy trên đầu có tiếng sấm sét, làm cô sợ tới mức ngồi bật dậy, tỉnh cả ngủ. Ngồi trong bóng tối, tiếng sấm ầm ầm cứ vang bên tai cô, những tia chớp cắt ngang bầu trời chiếu sáng cả một vùng trời, lại một tiếng ầm ầm vang lên. Bên ngoài tiếng mưa ào ào trút xuống. Trời mưa?
Cảm thấy trên mặt có nước rơi xuống, Khương lâm bị mưa dột làm cho hoàn toàn tỉnh táo. Trong nhà sao lại có mưa chứ?
Khương Lâm kinh ngạc phát hiện bên ngoài mưa to còn trong nhà cũng đang mưa nhỏ. Cô lăn long lóc rồi bò dậy, bước xuống đất lấy chậu lớn chậu nhỏ đi hứng nước, lại bị trượt chân một cái xém chút nữa đã đập mặt xuống nền đất, trên mặt đất không biết từ lúc nào đã đọng một vũng nước rồi... Diêm Nhuận Chi nghe tiếng động cũng thức dậy, lập tức lấy que diêm đốt đèn lên.
Có ánh sáng cô nhìn thấy mọi vật, phát hiện nơi này đâu phải là nhà ở nữa, rõ ràng là Hoa Quả Sơn Thủy Liêm Động nha, khắp nơi đều có mấy thác nước từ mái nhà chảy xuống, lớn nhỏ có đủ cả còn càng chảy càng mạnh lên nữa.
Trước đó, bữa cơm hôm nay Khương Lâm ăn rất thỏa mãn, có thất xảo trái cây vừa đáng yêu, ăn vào miệng thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền