Chương 52: Oan gia ngõ hẹp
Phía trước là trường tiểu học. Trên giao lộ có một bà lão đẩy cái rương màu trắng bằng gỗ. Phía dưới rương có bánh xe nên di chuyển khá tiện. Bên trên rương dùng sơn đỏ quét lên mấy chữ "Kem lớn".
Bà lão mở nắp rương ra, khí lạnh lập tức tràn ra ngoài, cùng sóng nhiệt tiếp xúc liền từ khí hóa thành hơi nước có thể nhìn thấy được, khiến cho hai đứa trẻ kinh hô một trận. Chờ lúc xốc lên chăn bông, càng nhiều khí lạnh tràn ra, hai đứa trẻ đồng thời rùng mình một cái:
"Thần kỳ quá đi!"
Bà lão từ phía dưới chăn bông lấy ra một cây kem to béo và một cái que kem hình chữ nhật bọc giấy.
"Oa, kem đắp chăn bông!"
Trình Tiểu Bảo kinh ngạc thật sự.
Trình Đại Bảo nhấp cái miệng nhỏ, cũng tò mò vô cùng:
"Đắp chăn bông không phải sẽ nóng sao? Có thể tan chảy hay không?"
Bọn họ mùa đông mới đắp chăn, kem mùa hè cũng đắp, thật sự không sợ nóng sao?
Bà lão bán kem cười ha ha không ngừng:
"Không đắp chăn bông mới tan ra đấy, đắp lên phơi giữa trời nắng sẽ không tan."
Tại thời điểm này, một hào một que kem lớn, năm xu một que kem nước ngọt. So sánh với giá cả lương thực một chút thì liền biết là tương đối đắt, hơn nữa dù gọi là kem bơ nhưng căn bản là không có bơ ở bên trong, nhưng mà thứ này vừa lạnh lẽo ngọt ngào lại giải nhiệt, cũng là thứ mà bọn nhỏ yêu thích nhất vào mùa hè. Huống chi trẻ nhỏ ở nông thôn căn bản chưa từng ăn, thấy cũng chưa từng thấy qua.
Đại Bảo và Tiểu Bảo chỉ nghe qua, căn bản chưa từng thấy, càng chưa từng ăn qua, vào lúc này thế mà thật sự được nhìn thấy kem que. Hai đứa nhỏ kiễng chân, tay nhỏ vuốt dọc theo rương gỗ, cặp mắt to đen lúng liếng tò mò mà nhìn rương gỗ lớn.
Khương Lâm cảm thấy tuổi thơ của trẻ nhỏ sao có thể không có kẹo cùng kem được đây! Cần thiết mua! Hai mao tiền cũng phải mua!
Khương Lâm nhận lấy kem to và kem hình chữ nhật, thuận tiện giảng một chút cho hai cậu nhóc biết đạo lý đơn giản kem vì cái gì phải đắp chăn bông. Vừa giảng giải, ba người vừa đi tới bóng mát của cái cây bên cạnh ăn kem. Cô mở giấy gói kem to và kem hình chữ nhật ra, cho hai đứa trẻ mỗi đứa một que, lúc ăn hết một nửa thì lại đổi với nhau để ăn.
Hai đứa trẻ đều đưa cho cô trước:
"Mẹ, mẹ ăn trước đi?"
Khương Lâm bèn cắn một miếng kem nhỏ ở một góc:
"Hai đứa ăn đi."
Tuy rằng kem này chỉ là nước ngọt đông lạnh, nhưng vào lúc này không có gì ăn ngon, lúc trời nắng nóng cắn một miếng, ngọt ngào sảng khoái, quả là sự hưởng thụ cực kì sung sướng rồi.
Hai đứa trẻ lần đầu tiên được ăn, đứa nào cũng đều luyến tiếc ăn nhiều. Trình Đại Bảo cắn một miếng nhỏ ngậm ở trong miệng, rồi đưa cho Khương Lâm để cô cắn thêm một miếng. Trình Tiểu Bảo lần nào cũng chỉ liếm liếm là đã cảm thấy mỹ mãn mà nheo mắt lại:
"Oa, lạnh quá đi, mẹ ơi, bụng con đông cứng rồi!"
Khương Lâm cười rộ lên:
"Không sao cả, đông cứng thì con ra phơi dưới ánh mặt trời một chút là được rồi không phải sao?"
Hai đứa trẻ tưởng tượng một chút, quả thật có lý. Đại Bảo cắn một ngụm kem ngậm ở trong miệng, lại cho Tiểu Bảo cắn một ngụm, Tiểu Bảo đưa kem cho Khương Lâm giữ, hai đứa chạy ra ngoài nắng phơi. Chờ kem tan rồi, lại quay về mỗi đứa cắn một ngụm ngậm ở trong miệng, sau đó lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền