Chương 53: Tôi là Trình Như Sơn
Thời buổi này, hầu hết mọi người đều ăn mì rau xanh, vừa rẻ lại vừa no, Khương Lâm cũng không ngoại lệ. Cô gọi hai bát mì lớn rồi cười nói với Lý Nguyệt Quế:
"Chị Lý, hôm nay có thịt không? Cho chúng em thêm hai miếng thịt, nửa năm rồi chúng em không biết mùi vị của thịt là gì?"
Lý Nguyệt Quế cười xuề đáp:
"Có thì có, nhưng nó hơi đắt."
Khương Lâm:
"Phiền chị cho thêm hai miếng. Hai đứa nhỏ mà thiếu dinh dưỡng thì không cao lớn nổi Vóc dáng Tiểu Bảo so với Đại bảo thấp hơn một khúc, người ngoài nhìn vào hai đứa nhỏ sinh đôi này còn tưởng hai đứa nó cách nhau một tuổi."
Bên ngoài không có phiếu thịt nên không thể đổi, chỉ có thể tiêu tiền ở đây để mua. Những món hàng xa xỉ phẩm như đồng hồ, xe đạp linh tinh gì đó thì 10 tệ cũng không là gì, nhưng nhìn ba tệ một cái bánh bao, sáu tệ một tô nước lèo trong vắt, cô cảm thấy giá này hơi đắt.
Bên cạnh có một người đàn ông có chút láu cá lên tiếng trêu chọc:
"Em gái, thế phiếu thịt của nhà em để làm gì cho hết?"
Hắn thấy Khương Lâm và hai đứa nhỏ ăn mặc sạch sẽ, không chỉ xinh đẹp còn mang khăn tay thêu hoa, vừa nhìn liền nghĩ chắc là người có tiền. Người như vậy sao lại không biết mùi thịt? Hoặc là cô gái này ham hư vinh, đem phiếu thịt cùng thức ăn để đi đổi lấy mấy đồ xa xỉ phẩm, nếu vậy thì đây đúng là một cô gái đua đòi.
Khương Lâm cong môi đáp:
"Ở nông thôn chỗ chúng tôi làm gì có phiếu thịt? Quanh năm suốt tháng phải làm công nuôi heo, à chính là cái phiếu thịt trong tay các người đó."
Mọi người trong tiệm đều cười rầm rộ. Người đàn ông láu cá lại nhân cơ hội gạ gẫm Khương Lâm:
"Em gái, anh trai có thể giúp em lấy mấy cái phiếu thịt được không?"
Khương Lâm:
"Ồ, tôi không dám lợi dụng anh, dựa vào tuổi của anh, đủ để làm chú tôi được rồi đấy. Nếu anh muốn làm chú tôi thì đem cho hai đứa nhỏ ngồi đây hai cân thịt, tôi rất cảm kích anh."
"Ha ha ha"
Mọi người đều bật cười. Cái tên suốt ngày đi ghẹo gái như này thì phải có người cho hắn biết tay.
Cùng lúc ấy, người đàn ông ngồi trong góc cũng ngẩng đầu lên nhìn cô. Anh ta lớn lên cao lớn lại đẹp trai, đôi lông mày kiếm dài dày đặc, đôi mắt đen và sáng, nhưng ánh mắt của anh ta quá sắc bén, Khương Lâm vừa nhìn sơ liền cảm nhận được. Lúc quay đầu nhìn lại thì anh ta đã cúi đầu ăn mì rồi.
Món mì được đem ra, Khương Lâm đưa cho Đại Tiểu Bảo mỗi người một chén, cho hai đứa nhỏ uống chút nước sôi để nguội, sau đó mới bắt đầu dùng bữa.
Tiếng cười của mọi người xung quanh ngày càng lớn hơn, biểu hiện trên mặt tên láu cá càng đỏ, ngượng ngùng mất mặt. Tên láu cá kia vẫn chưa thôi trò chọc ghẹo của mình:
"Tôi nói nè cháu gái, cô có hai đứa con còn nhìn thanh niên người ta như vậy, coi chừng người đàn ông trong nhà cô đổ hũ giấm chua đó."
Khương Lâm tức giận nói lại:
"Vậy còn ông đang nhìn cái gì?"
Tuy không ngẩng đầu nhưng cô vẫn có thể cảm giác được ánh nhìn của người đàn ông kia đang dừng trên người cô, ánh nhìn quá mạnh mẽ, cô không thể giả vờ không biết. Khương Lâm tức giận bóp chặt đôi đũa, sau đó quay đầu nhìn anh một cái thật dữ tợn, thế mà anh ta không hề thu hồi ánh mắt vẫn tiếp tục nhìn cô chằm chăm.
Lúc này Đại Bảo cũng ngưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền