Chương 56: Tôi là Trình Như Sơn 4
Mấy ngày nay vì liều mạng lên đường về nhà, anh thậm chí còn không kịp nghỉ ngơi, lúc trước không cảm thấy gì, nhưng bây giờ lại cảm thấy cực kì mệt mỏi.
Trình Như Sơn nhìn hai đứa nhỏ, nghĩ đến chuyện cô cùng người khác sinh ra những đứa con kháu khỉnh đáng yêu, khiến lòng anh có chút nghẹn.
Ba người đứng xếp hàng trước Cung Tiêu Xã, lúc này có mấy nhóm người đã đứng đầy ở bên trong, muốn chạy đến thì có chút phiền toái. Đến lượt Khương Lâm, người bán hàng không kiên nhẫn nói:
"Nhìn cái gì, nhanh chạy đi lấy phiếu vải đi?"
Khương Lâm hỏi:
"Tôi mua không cần phiếu vải có được không?"
Cô bán hàng thắt bím hai bên trợn mắt trách móc:
"Không có phiếu vải còn muốn chen vào xem náo nhiệt hả? Người tiếp theo!"
Thật là phách lối, có tiền thì hay lắm sao? Khoe khoang.
Khương Lâm không tin cái người này dám làm khó mình, cô định đem cái phiếu vải hai tác của mình ra thì lại nghe giọng người đàn ông phía sau nói:
"Phiếu vải của cô ấy ở chỗ tôi."
Người bán hàng đã để ý đến anh từ sớm, trong dòng người chen chúc xô đẩy chỉ có anh là bắt mắt nhất, bởi vì dáng người của anh cao to xuất sắc, nhìn qua như hạc giữa bầy gà. Mũi cao, mắt sâu, môi đỏ, răng trắng, đúng là mẫu người mà cô ta thích. Hoá ra anh ta là bộ đội, nhưng sao không mặc quân phục nhỉ? Cô ta liếc nhìn anh, anh mặc chiếc áo ngắn tay, vạt áo dài đến thắt lưng, bờ vai rộng, eo thon, chân dài, dáng người khí thế giỏi giang, không lấy một miếng thịt dư trên cơ thể, người như vậy chắc chắn đã tham gia quân đội. Cô ta định đuổi Khương Lâm đi để có cơ hội nói chuyện với anh, ai ngờ anh lại trả phiếu vải dùm cô, lập tức thất vọng muốn chết.
Từ trong balo, anh lấy ra một sấp phiếu vải, vòng tay qua người Khương Lâm, đặt phiếu trên quầy bán và cất lại bớt mấy phiếu không sử dụng.
Cô ta cúi đầu nhìn số phiếu vải trên bàn, má ơi, chừng này là bao nhiêu cái phiếu vải? Tất cả đều là phiếu vải quân đội, được phổ cập trên toàn quốc nữa chứ!
Cô bán hàng bĩu môi hỏi Khương Lâm:
"Chồng cô đưa phiếu vải ra rồi, cô muốn lấy bao nhiêu thước vải đây?"
Khương Lâm giật mình: "..." Mẹ nó, cô còn chẳng quen biết anh ta, chồng ở đâu ra cơ chứ!?
Ba người đứng xếp hàng trước, sau khi Khương Lâm mua hàng xong thì than thở:
"Ai nha, ít phiếu vải quá, mua được nhiều thước vải hơn thì tốt rồi."
Trình Đại Bảo cùng Trình Tiểu Bảo nhỏ bé vốn không nhìn thấy được quầy, nhưng cái tai nhỏ của Trình Đại Bảo lại nghe thấy được, liền giật góc áo Khương Lâm, nhắc nhở cô:
"Mẹ không có phiếu vải mà."
Khương Lâm: "..."
Người phía sau bắt đầu xô đẩy vì chờ quá lâu, hai chân của Trình Như Sơn đã đóng chặt xuống đất nhưng thân người vẫn bị ép nghiêng về phía trước, anh phải chống hai tay lên quầy, vừa lúc kẹp Khương Lâm trong vòm ngực của mình.
Hơi thở nam tính bao phủ lên người Khương Lâm, khiến cô choáng váng, anh đã cố duy trì khoảng cách nhưng ngực chứ dán vào lưng cô, nhiệt độ xuyên qua lớp áo làm cô cảm thấy nóng mặt.
Trộm không được tiền nên định lợi dụng à? Khương Lâm không chút khách khí mà dậm một cái thật mạnh vào chân anh ta:
"Tránh ra, chúng tôi không đem theo phiếu vải, không mua nữa, cảm ơn."
Cô muốn dẫn Đại Bảo cùng Tiểu Bảo ra ngoài, nhưng lại đụng phải cánh tay cứng rắn của Trình Như Sơn.
"Anh làm sao vậy?"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền