ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 57: Người xấu

Cô đột ngột xuyên qua nơi xa lạ này, trong lòng luôn cảm thấy bất an. Cảm thấy sốt ruột hơn, cô liền ẵm Đại Bảo lên, ôm hai đứa nhỏ rồi liều mạng rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

Khương Lâm vất vả kẹp hai đứa nhỏ ra khỏi Cung Tiêu Xã, vừa thả hai đứa đứng xuống cô vừa thở hồng hộc.

Bởi vì Khương Lâm tát cho người đàn ông kia một cái mà khiến những người đàn ông khác chỗ đấy huýt sáo rồi cười hi hi ha ha, còn nhường đường cho cô chạy nhanh ra.

Có người còn cười nói:

"Chị dâu này, vợ chồng đều sớm tối chung giường, sao chị lại đánh chồng ở đây, không hay đâu?"

Nói xong liền cười rộ lên.

Khương Lâm cảm thấy sợ hãi, giống như xã hội kiếp trước hay gặp những tình huống đàn ông lôi kéo nữ sinh gọi một tiếng vợ, người đi đường thường không hiểu chuyện, người đàn ông thì tuấn tú lịch sự, nói mình là chồng, do hai vợ chồng cãi nhau nên mới bắt vợ lại, người khác liền tin đây là sự thật.

Theo bản năng, cô quay đầu lại nhìn thì thấy cái tên "biến thái" kia cũng đang ráo riết rượt theo mấy mẹ con. Đôi mắt của anh ta ngay lập tức khoá chặt vào cô!

Da đầu Khương Lâm muốn nổ tung, cô nhanh chóng dẫn Đại Bảo cùng Tiểu Bảo chạy đi.

Cùng lúc đó, người bán hàng kiên nhẫn chờ Trình Như Sơn nhìn theo người phụ nữ cùng hai đứa nhỏ đi xa rồi mới hỏi:

"Tôi nói này anh đồng chí giải phóng quân, anh đuổi theo mẹ con người ta hay đứng đây mua vải?"

Người phụ nữ đanh đá như vậy, chả hiểu sao lại gả được chồng nữa?

Trình Như Sơn nghe Khương Lâm nói liền biết cô không nhận ra mình, còn nghĩ mình ra người xấu. Anh xách balo lên rồi nói với người bán hàng:

"Lát nữa tôi sẽ quay lại mua sau"

. Nói rồi anh liền xoay người bước đi.

Người bán hàng vội đưa anh số phiếu ban nãy:

"Phiếu của anh này"

. Trình Như Sơn cũng không quay đầu mà nói lại:

"Làm phiền cô giữ dùm, lát nữa quay lại"

.

"Khương Lâm!" Trình Như Sơn mặc kệ những người xung quanh, lớn tiếng gọi tên cô. Ai ngờ đối diện còn có một người đàn ông cũng đang gọi tên cô, chỉ thấy cô vui mừng dắt hai đứa nhỏ chạy lại chỗ tên đàn ông đó. Người đàn ông cười tươi như hoa, hưng phấn hét lên:

"Khương Lâm, Khương Lâm, là em thật. Anh vừa làm xong hết thủ tục liền vội vàng quay về tìm em này"

.

Tâm tình Trình Như Sơn lập tức trầm xuống, bước chân dừng lại, mùi vị khó tả bỗng dưng lan tràn vào lồng ngực.

Khương Lâm không ngờ mình lại gặp cái tên Tiềm Bác ở đây, lúc này cô cảm thấy Tiềm Bác thật tốt biết bao.

Cô quay đầu nhìn lại, quả nhiên cái người đàn ông kia không đuổi theo mình nữa, chỉ đứng đó nhìn cô với ánh mắt trầm lặng khó hiểu.

Cô cười lạnh một tiếng, đúng là người xấu, thấy cô gặp người quen thì không dám bám theo nữa chứ gì.

Khương Lâm nhẹ nhàng thở phào, cô dắt hai đứa nhỏ đứng đợi xe buýt với Tiềm Bác.

Tiềm Bác mới từ ga tàu hoả đến đây để chuyển sang đi xe về thôn Thuỷ Hoè, không nghĩ lại vô tình gặp được Khương Lâm.

Hắn còn đang đắm chìm trong vui vẻ, không chìm chế được cảm xúc mà nói:

"Khương Lâm, anh đã hoàn thành công tác ở tỉnh rồi, hiện giờ anh đã là một người công nhân chính thức, anh còn cố ý trở về để tìm em đấy"

.

Trình Đại Bảo và Trình Tiểu Bảo có cùng chung cảm giác đối địch với hắn ta, nãy giờ hai nhóc vẫn luôn nhìn Tiềm Bác với ánh mắt chết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip