ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 60: Lưu luyến

Trình Như Sơn ngây ngốc một chỗ, giữa Khương Lâm và hai đứa nhỏ đang yên lành, vì sao anh trở lại thì cô lại muốn rời đi? Anh trở về là sai sao? Hay là không đúng lúc? Cô thật sự muốn trở về thành phố với cái tên Tiềm Bác kia à? Anh đi qua chỗ họ, thấy cô bối rối liền cách xa cô một mét, im lặng nhìn cô.

"Mẹ..." Trình Đại Bảo, Trình Tiểu Bảo chạy theo cô. Trình Tiểu Bảo thấy cha trở về thì rất vui mừng, nhưng một giây sau liền sợ hãi khi mẹ cậu đi, nhóc con lập tức khóc thét:

"Mẹ, mẹ đừng đi, hu hu..."

Trình Tiểu Bảo khóc kinh thiên động địa: "Mẹ."

Trình Đại Bảo không dám khóc thành tiếng, chỉ yên lặng nước mắt chảy dài, đôi vai nhỏ run rẩy không ngừng.

Trong lòng Khương Lâm rất muốn nói cô không phải là mẹ của chúng nó, bước chân càng lúc càng chậm, ngay sau đó bị hai đứa nhỏ hai bên chụp lấy đùi, ôm chặt không buông.

Khương Lâm: ... Mới quen biết mấy ngày, vì cái gì mà cô lại lưu luyến bọn họ cơ chứ?

Đối diện với người đàn ông này, Khương Lâm cảm thấy cực kì xấu hổ.

Má ơi, chính mình náo loạn một trận, nói hắn là ăn trộm sau còn mắng là đồ lưu manh, còn nghĩ hắn là tên biến thái!

May mắn là chưa đi báo công an, nếu không thì đã mất hết mặt mũi.

Nếu xấu hổ có thể giết chết người, thì bây giờ cô chính là người bất tử!

Cô quyết định ra đòn phủ đầu trước:

"Anh đã sớm nhận ra chúng tôi, sao lại không nói? Rốt cuộc anh có ý gì hả?"

Vốn dĩ cô cho rằng Trình Như Sơn sẽ mắng lại vì cô chạy trốn quá nhanh, ai ngờ Trình Như Sơn lại cúi đầu xin lỗi:

"Thật xin lỗi, là tôi suy nghĩ không thấu đáo, đáng lẽ tôi nên đưa cô xem giấy tờ trước."

Thực tế là anh quá đa nghi nên khiến cô sợ hãi, trong lòng anh cũng có chút áy náy.

Thái độ anh tốt như vậy, Khương Lâm cũng đỡ xấu hổ hơn một chút:

"Sao anh đột nhiên lại trở về như vậy? Cũng không viết thư, đánh điện báo gì đó?"

Anh rũ mắt nhìn cô, giọng nói ôn nhu hơn vài phần:

"Về sau sẽ không vậy nữa."

Lúc này, hai cái bánh bao nhỏ đứng dưới đất cũng đã thôi không khóc nữa, ngửa đầu lên nhìn Trình Như Sơn, hai cái miệng nhỏ cùng lên tiếng.

Trình Đại Bảo tức giận nói:

"Trình Như Sơn, ông như thế mà làm một người đàn ông."

Trình Tiểu Bảo cười tủm tỉm nhái lại:

"Trình Như Sơn, cha như thế mà làm một người đàn ông."

Trình Như Sơn ngạc nhiên, liền bật cười, ánh mắt dừng lại nhìn Khương Lâm.

Khương Lâm lại xấu hổ đỏ bừng mặt, cô thật sự không có dạy hai đứa nó nói như vậy. Cô không hiểu tính khí của Trình Như Sơn, sợ anh ta sẽ đổ lỗi cho đứa trẻ, cô dùng ánh mắt của mình để ra hiệu rằng Đại Bảo không được nói vậy nữa.

Trình Đại Bảo mím môi, ngửa đầu nhìn Trình Như Sơn, dáng người anh quá cao, cậu nhóc không biết được rằng là anh có đang tức giận hay là không. Nhưng anh đã không về nhà nhiều năm, vừa về thì mẹ bỏ đi, tức là anh ta là người xấu!

Trình Như Sơn khom lưng xuống, duỗi tay bắt lấy bàn tay nhỏ của Đại Bảo, tay kia cũng nắm lấy tay Tiểu Bảo, lắc lắc. Trình Tiểu Bảo rút hết ngón tay mình lại, chỉ để lại hai ngón tay đang bị cầm lấy lắc lắc lại, xem như đã làm quen.

Trình Như Sơn mỉm cười:

"Xin chào hai đứa, cha là Trình Như Sơn."

Trình Đại Bảo:

"Xin chào Trình Như Sơn, cháu là Trình Đại Bảo."

Trình Tiểu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip