ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 61: Tái sinh

Xe vận tải từ xã Hồng Kỳ đã đến, Khương Lâm thấy tài xế là người quen liền lập tức dơ tay lên chào:

"Đoạn sư phụ."

Tài xế Đoạn thấy cô cũng vui vẻ chào:

"Thanh niên trí thức Khương."

Bốn người cùng nhau quay lại chỗ trạm xe, quả nhiên thấy Tiềm Bác còn ôm balo ngồi xổm dưới đất đợi chờ. Khương Lâm:... Sao lại thế này rồi?

Cơn đau ở vai nhắc nhở Tiềm Bác một lần nữa. Cũng không trách được hắn, sau khi đi tới thôn Thuỷ Hoè, hắn đã nghe được rất nhiều truyền thuyết về Trình Như Sơn. Lúc nãy bị Trình Như Sơn chế trụ bả vai suýt chút nữa gãy, nên khi Trình Như Sơn nhờ hắn trông chiếc túi, hắn ta vẫn ngồi đợi ở đây mà không dám bỏ lại. Hắn không cảm thấy xấu hổ, chỉ tự mình an ủi vì sợ anh trả thù.

Tiềm Bác thấy gia đình cả bốn người họ cùng quay lại, trong lòng liền có mùi chua xót giống như hũ bắp cải muối đã hơn hai mươi năm:

"Ha ha, Khương Lâm, chúc mừng cả gia đình được đoàn tụ."

Tiềm Bác chua ngoa nói:

"Nhìn nha, thật là thân thiết a. Ha ha, cũng không biết trước đó ai hùng hồn nói: "

Tôi tuyệt đối không phản bội Biện Hải Đào, sẽ không phản bội tình yêu thuần khiết của tôi? Hừ!

"

Trình Như Sơn liếc mắt nhìn hắn, trong ánh mắt không cần nói cũng biết đầy cảnh cáo.

Trình Như Sơn nhìn Khương Lâm nói: "

Đi mua vải đi.

"

Mặt cô đỏ ửng lên, lúc nãy ở Cung Tiêu Xã cô đã tát anh trước mặt mọi người, nếu bây giờ mà quay lại đó thì thật xấu hổ. Nhưng cô càng không nghĩ đến tính tình Trình Như Sơn tốt đến vậy, chẳng những không tức giận mà còn xem như chưa có chuyện gì xảy ra. Nếu gặp phải đàn ông khác, bị vợ đánh trước mặt nhiều người như vậy hẳn đã trở mặt từ lâu.

Cô lắc đầu: "

Tôi trông hai đứa nhỏ, anh đi đi.

"

Trình Như Sơn biết được nỗi băn khoăn của cô liền nói: "

Phiếu vải ở chỗ quầy, đi thôi?

"

Khương Lâm giật mình: "

Ở quầy?

" Anh cũng thật là to gan, còn dám ném đồ lại?

Trình Như Sơn cười cười, bế Đại Bảo lên cao, để lộ túi quần bên trái: "

Tôi sẽ không làm mất, trong túi còn có tiền.

"

Giang Lâm liếc mắt nhìn rồi lập tức ngoảnh mặt đi, không thể bới túi quần của anh ta ra, với lại cô cũng không thật sự coi anh ta là chồng mình, tất nhiên sẽ không làm thế: "

Tôi có tiền rồi.

"

Khương Lâm vội vàng vào xã Cung Tiêu vì sợ phiếu vải bay mất.

Trình Tiểu Bảo ôm đầu cha mình, xoa xoa đầy yêu thương và trìu mến, gãi gãi lòng bàn tay, cậu cười khúc khích:

"

Cha, chúng ta cũng đi đi.

"

Trình Đại Bảo vặn vẹo người, cậu không quen bị bế như thế này.

Trình Như Sơn thấy vậy thì đặt Đại Bảo xuống, nhưng Tiểu Bảo vẫn một mực ôm dính lấy anh, cứ sợ anh sẽ đi mất.

Trình Như Sơn chỉ buông mỗi Đại Bảo, rồi từ túi quần móc ra một cục tiền đưa cho cậu, Đại Bảo nhanh chóng đuổi theo Khương Lâm về hướng Cung Tiêu Xã.

Khương Lâm đang đứng xem những cái phiếu vải, là phiếu vải quân đội, được lưu hành trên cả nước nên dài tới mười trượng.

Lúc trước mỗi năm mỗi người chỉ được phát hai đến tám thước vải, bây giờ thì đã tăng lên mười lăm thước, có thể may đủ một bộ quần áo cho người lớn. Cô không ngờ Trình Như Sơn lại có khả năng đến vậy, đúng là một kho báu tiềm năng.

Người bán hàng tên Đào Trân đứng sau quầy, khoé miệng nhếch lên bất mãn nhìn cô: "

Không cần tính, đây là phiếu vải quân đội đặc biệt, tôi không dám cướp thành

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip