Chương 660: Nuôi con 2
Bà bảo Hà Lượng đưa mình về, lại gọi Phương Trừng Quang trở về nghỉ ngơi, hiện tại trời cũng đã tối, ngày mai bọn họ còn phải huấn luyện nữa. Diêm Nhuận Chi cũng vô cùng vui mừng:
"Mọi người ở đây canh Bảo Bảo nha, bà trở về hầm chút cháo loãng"
. Nếu Khương Lâm tỉnh dậy lúc nữa đêm chắc chắn sẽ đói bụng cho mà xem.
Trình Như Sơn lại quay sang nói với Diêm Nhuận Chi:
"Tất cả đều trở về nghỉ ngơi hết đi, ở đây có con canh chừng là được rồi."
Ba người bọn Văn Sinh cùng Đại Bảo và Tiểu Bảo không chịu, nhất định phải ở lại, anh cũng đành kệ bọn họ. Văn Sinh cùng Đại Bảo Tiểu Bảo rất hưng phấn, ngồi bên giường nhìn hai mẹ con thêm một chút, thật sự chịu không nổi liền bò lên giường ở cách vách ngủ, cả ba đều đều không sợ nóng một chút nào.
Khương Lâm ngủ đến nửa đêm thì tỉnh vì nóng, cả người đổ đầy mồ hôi, cảm giác như vừa bước ra từ trong hồ nước vậy. Cái này bác sĩ cũng đã nói qua, sản phụ mới sinh sẽ thường xuyên ra mồ hôi, không cần lo lắng, chỉ cần dùng khăn mặt nhúng nước nóng lau sơ là sẽ đỡ hơn.
Trình Như Sơn cầm theo bình thủy đi xách nước nóng, sau đó lại giúp cô lau người.
Khương Lâm:
"Em muốn tắm rửa một chút."
Trình Như Sơn:
"Anh giúp em lau là được rồi, mẹ còn đem theo mấy bộ quần áo cho em đấy, xíu nữa sẽ thay luôn."
Anh cũng không ủng hộ việc Khương Lâm muốn tắm rửa, dù sao cô vừa mới sinh em bé, người lớn đều nói như vậy sẽ dễ nhiễm phong hàn và lưu lại bệnh căn ở trong người. Từ đó về sau cứ mỗi mùa đông hay mùa hè đều sẽ đau nhức không thôi. Trình Như Sơn cảm thấy không thể mạo hiểm như vậy được. Anh giúp Khương Lâm lau người xong xuôi, lại tiếp tục lau tóc, dùng vải bông đem tóc bao một chút cũng có thể thấm bớt mồ hôi.
Anh cũng không quên nhìn con gái đang nằm ở trên giường nhỏ, liền thấy bé con đang giơ hai tay đặt lên miệng, thế mà bé còn đang ngậm tay của chính mình.
Khương Lâm cũng thấy được:
"Anh Sơn, anh nói có phải bé con đói rồi hay không?"
Trình Như Sơn:
"Chắc là thèm ăn. Nếu đói thì bé sẽ khóc."
Không lâu sau, Hà Lượng lại đây đưa cháo loãng, cũng vô cùng vui vẻ mà đi nhìn Tiểu Bảo Bảo, anh còn muốn đem Văn Sinh Đại Bảo Tiểu Bảo mang về, kết quả ba người bọn họ đang nằm ngủ chen chúc ở trên giường, căn bản không chịu tỉnh.
Trình Như Sơn để cho anh đi về trước. Khương Lâm uống nước đường đỏ cùng cháo loãng, không nóng không lạnh, ăn vào cũng rất thoải mái. Sau khi uống xong cô có cảm giác cả người cũng có khí lực hơn trước, vừa hưng phấn lại có tinh thần, không hề muốn đi ngủ.
"Anh Sơn, em muốn ra ngoài đi dạo một chút."
Rốt cuộc cũng dỡ hàng thành công, một thân thoải mái, eo không mỏi chân không đau, bả vai không co rút, thật sự là vừa nhấc chân liền cảm giác mình có thể bay lên, cho nên bây giờ cô rất muốn đi ra ngoài để tản bộ.
Trình Như Sơn ôm lấy cô:
"Ở trong phòng đi cũng được vậy, bên ngoài gió lớn lắm."
Đi bộ một chút cũng tốt, bác sĩ nói như vậy sẽ có lợi cho cô hơn. Khương Lâm liền bắt đầu đi xung quanh phòng bệnh, bước chân của cô cực kì nhẹ nhàng, thân hình yểu điệu, trời ơi, đúng là khỏe hẳn so với lúc vác bụng bầu. Cô sờ sờ cái bụng của mình, có chút lùm xùm, phải sớm vận động rèn luyện một chút
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền