ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 661: Nuôi con 3

Lúc này sữa bột cũng được phân chia theo quy định, nhà nào mới sinh em bé thì mỗi tháng được nhận một bình, đương nhiên muốn nhiều hơn nữa thì phải tự tiêu tiền mua.

Sau khi hộ sĩ rời đi, Khương Lâm lại cho Tiểu Bảo Bảo bú mẹ, không ngờ vậy mà liền có sữa. Bé con vui mừng liên tục khoa tay múa chân, miệng nhỏ bú không ngừng nghỉ, phải nói là đặc biệt dốc sức. Tiểu Bảo Bảo bú sữa rất dùng sức, đến nỗi cả đầu toàn là mồ hôi, bú trong chốc lát là bé con trực tiếp ngủ thiếp đi vì mệt. Cái miệng nhỏ nhắn còn không chịu buông ra, tay nhỏ bé muốn giơ ra để che chở, nỗ lực mà dán ở trên người Khương Lâm, một hai không chịu rời đi.

Bản năng của một người mẹ bỗng trỗi dậy ở trong lòng Khương Lâm, thậm chí có phần bùng nổ ra bên ngoài:

"Anh Sơn, anh nhìn bé con kìa, còn biết nhíu mày nữa chứ."

Trình Như Sơn hôn Khương Lâm, sờ sờ đầu của con gái, lại bị tay nhỏ bé của Bảo Sinh lay một chút, dường như bé con ngại anh quấy rầy. Trình Như Sơn đem bé con thả lại trên giường nhỏ, anh cũng không dám ôm quá mạnh, bởi vì Bảo Sinh còn nhỏ nên rất mềm mại, sợ ôm ở trên cánh tay sẽ làm bé bị thương, chỉ có thể dùng bàn tay nâng nhẹ nhàng.

Khương Lâm bảo anh ngủ một lát, Trình Như Sơn liền đi xách hai cái băng ghế dài đến, anh để cô ngủ trên giường, còn mình thì ngủ ở băng ghế dài. Mùa hè rất nóng, hai người nằm chung ở trên giường thì cô sẽ càng nóng hơn.

Khương Lâm nằm nghiêng, cười tủm tỉm mà nhìn anh:

"Trình Như Sơn Trình Như Sơn gối đầu cánh tay, nhìn về hướng của cô bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng: "

Hả?"

"Em càng ngày càng thích anh rồi đó.

" Mỗi một lần cô cho rằng đây là thích nhất, sau lại phát hiện ra mình còn có thể thích anh hơn nữa.

Trình Như Sơn cười cười, chống nửa người lên trên để hôn vào môi cô: "

Ngủ đi, không cho em quyến rũ anh nữa.

"

Bởi vì quá mệt, vừa ngả đầu xuống là bọn họ ngủ rất say. Không biết từ lúc nào, người ở trong phòng đều bị tiếng khóc vang dội đánh thức, phảng phất như đang nói bọn họ "

Mau rời giường, rời giường.

"

Văn Sinh nhanh nhẹn bật dậy, Đại Bảo Tiểu Bảo cũng nhanh chóng bò lên, ba người hoảng sợ nhìn bé con ở trên giường, người thì bé tí mà giọng cũng lớn ghê! Bảo Sinh nằm ở trên giường nhỏ, không ngừng quơ tay múa chân, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, cứ không nhìn rõ cái gì là tròng mắt của bé lại xoay chuyển qua chỗ khác, cái miệng nhỏ nhắn chép liên tục, giống như đang ăn cái gì đó rất ngon. Dáng vẻ của bé cực kì ngoan ngoãn, dường như người vừa rồi khóc không phải là mình.

Cùng lúc ấy, Trình Như Sơn đứng dậy xuống đất, đem ghế đẩy tới, lại sờ sờ trên người của Khương Lâm, quả nhiên ướt sũng. Khương Lâm ôm cổ của anh rồi không ngừng làm nũng: "

Có phải anh ngửi được mùi hôi ở trên người em không?

"

Trình Như Sơn cho cô một nụ hôn thật sâu: "

Hiện tại trên người em có mùi sữa rất thơm, không cần dụ dỗ anh.

" Anh cười cười, đứng dậy đi múc nước cho cô lau người.

Trong khi đó, Văn Sinh cùng Đại Bảo Tiểu Bảo đã vây quanh ở bên cạnh giường nhỏ để cùng chơi với bé con.

Tiểu Bảo: "

Bảo Sinh, gọi anh đi nào"

Đại Bảo: "Em ấy nhỏ như vậy, sao biết gọi được?"

Văn Sinh: "Chắc là em ấy đang nhìn chúng ta đấy"

Thật ra Bảo Sinh cũng không nhìn ai cả, bé

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip