Chương 662: Nuôi con 4
Khương Lâm uống một chén nước đường đỏ và cháo loãng, lại ăn thêm một chén trứng gà nhỏ, sau đó ôm con gái đi bú sữa.
Bảo Sinh được mẹ cho bú liền háo hức quơ tay quơ chân, đuôi lông mày và khóe mắt nheo lại vì thích thú, môi hồng cũng chu lên đầy thỏa mãn.
Bảo Sinh há mồm liền oa oa khóc lên, nhưng lại không có chút nước mắt nào.
Lúc này Diêm Nhuận Chi đi theo Phương Trừng Quang đến đưa cơm, đem thức ăn đưa cho Trình Như Sơn, bà đi qua nhìn bé con rồi cười nói:
"Trời ơi, Bảo Sinh đây là không cao hứng đấy, cháu muốn bú mẹ hả? Chờ mẹ cháu ăn no đã nha"
Diêm Nhuận Chi dùng đầu ngón tay cọ vào tay của bé con, Bảo Sinh lập tức bắt lấy ngón tay của bà. Diêm Nhuận Chi nhìn Trình Như Sơn nói:
"Đông Sinh, con mau đi kiếm một ít sữa bột nha. Có sữa bột rồi thì buổi tối không cần cho Bảo Sinh bú mẹ nữa"
Trình Như Sơn nói chờ một lát nữa sẽ đi kiếm sau.
Chờ bé ăn xong, hộ sĩ đến ôm Bảo Sinh đi tắm rửa. Diêm Nhuận Chi dẫn theo ba người bọn Văn Sinh và Đại Tiểu Bảo đi nhìn, thuận tiện học một chút để sau này còn phụ trông em.
Tiểu Bảo:
"Về sau em sẽ phụ trách tắm rửa cho em gái"
Đại Bảo:
"Để mẹ tắm, em có thể đổ nước thuốc"
Văn Sinh:
"Vậy anh giúp đỡ múc nước."
Tiểu Bảo:
"Em rửa chân cho em ấy!"
Nhóc cảm thấy chân của em gái đặc biệt đáng yêu, vừa nhỏ lại mềm mại rồi hồng hào, nhịn không được mà muốn hôn mấy cái lên bàn chân của Bảo Sinh.
Kết quả nhóc con vừa cúi xuống đã bị bé con tung một cú đá vào cái mũi, sức lực cũng không nhẹ.
Tiểu Bảo:
"Trời, em ấy hơi bị khỏe!"
Đột nhiên cả ba đều ngửi thấy một mùi khác thường, Tiểu Bảo còn hỏi:
"Mùi gì thế nhỉ?"
Diêm Nhuận Chi:
"Nhanh đi lấy cái tã đến"
Bà đã chuẩn bị tốt mọi thứ, phải nói là mang theo không thiếu thứ gì. Vì được tắm rửa sạch sẽ, xoa một ít phấn rôm và đổi một cái tã mới, cho nên Bảo Sinh cảm thấy khoan khoái và dễ chịu hơn nhiều.
Hộ sĩ dạy bọn họ một ít công việc cần chú ý khi chăm em bé, Văn Sinh Đại Bảo Tiểu Bảo chăm chú nghe, nào là không được để bé bị vàng da, đừng cho ánh sáng chiếu vào mắt bé, nếu bị bệnh mẩn ngứa thì phải xử lí ra làm sao...
Giữa hè rất nóng, bọn họ liền thường xuyên thay tã mới cho Bảo Sinh, quần áo cũng không cần mặc, miễn cho bé con bị nổi rôm.
Chờ bọn họ đem Bảo Sinh đẩy trở về phòng bệnh, Khương Lâm đang thương lượng muốn về nhà.
Cô cảm thấy ở nơi này khá bất tiện, Trình Như Sơn cũng không thể ở mãi trong đây, vẫn là về nhà tốt hơn. Dù sao chỗ của bọn họ cách bệnh viện cũng không xa, còn có xe, nếu có chuyện gì thì chạy đến cũng tiện. Thấy cô kiên trì, Diêm Nhuận Chi liền nói về nhà cũng được, như vậy bà cũng có thể dễ dàng nấu ăn để tẩm bổ cho cô, Khương Lâm cũng được thoải mái hơn.
Bọn họ ngồi xe về nhà, trên cửa đã treo sẵn tấm vải đỏ, còn dán mấy câu đối, toàn bộ đều do Trình Uẩn Chi viết.
Ông là người chú ý đến mấy phong tục tập quán, sinh em bé thì phải treo vải đỏ ở trước cửa, dù là con trai hay con gái cũng viết câu đối để mọi người biết nhà bọn họ vừa chào đón thêm một thành viên mới. Trước cửa là dàn hoa hồng và hoa tường vy nở rộ rực rỡ, kết hợp với câu đối
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền