ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 664: Nuôi con 6

Cả ngày Khương Lâm chỉ ru rú ở trong phòng, ngoại trừ nhìn Diêm Nhuận Chi may vá thì chỉ có thể chăm con, sách cũng không được đọc, radio thì chả có tiết mục gì hay để nghe. Hiện tại cô chán muốn chết, liền nghĩ sẽ ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa.

Nhưng vì không muốn người trong nhà lo lắng, cũng vì sức khỏe của bản thân, cho nên Khương Lâm vẫn luôn chịu đựng.

Diêm Nhuận Chi giúp cô ẵm Bảo Sinh để khỏi mỏi tay:

"Không cần ôm đâu, để mẹ đỡ là được rồi, con ôm nhiều sẽ đau nhức cánh tay đấy."

Khương Lâm:

"Mẹ cũng đủ mệt rồi, vẫn nên đi ngủ thôi."

"Ngày mai Đông Sinh phải đi làm, buổi tối mà không ngủ được sẽ rất mệt. Mẹ chỉ ở nhà cũng không ra khỏi cửa, ban ngày cũng ngủ không ít rồi. Vì đã lớn tuổi nên giờ ban đêm hai ông bà cũng không ngủ được mấy."

Bà nói vì muốn tốt cho Trình Như Sơn, Khương Lâm nghĩ lại thì cũng nghe theo, mấy ngày nay đúng là anh đã mệt chết rồi.

Đi bộ tầm mười phút, cô lại nằm lên giường tập một số động tác của sản phụ sau sinh, ví dụ như phối hợp hô hấp, hóp bụng thở sâu, toàn bộ các động tác trên đều giúp tử cung hồi phục được tốt và nhanh hơn. Diêm Nhuận Chi lại đây để xem bé con:

"Mẹ Bảo Nhi, mẹ sẽ ôm Bảo Sinh đi, con cứ ngủ cho ngon. Buổi tối nếu nó có tỉnh đòi bú sữa thì mẹ sẽ mang lại đây cho con."

Nhìn cô đồng ý, Diêm Nhuận Chi liền vui mừng hớn hở mà ôm Bảo Sinh đi, đối với bà mà nói, việc được chăm sóc cho con cháu là một cảm giác thành tựu khó tả. Đông Sinh là do bà nuôi lớn, Đại Bảo cùng Tiểu Bảo cũng vậy, bây giờ lại đến phiên Bảo muội, bà cảm thấy thoáng chốc mà khắp người tràn đầy năng lượng tích cực.

Nhưng không ai mà ngờ hai vợ chồng trẻ đồng ý, nhưng Bảo Sinh thì không.

Bé con vốn đang ngủ say, bị Diêm Nhuận Chi ôm lấy liền lập tức mở mắt ra, bắt đầu nhíu chân mày.

Diêm Nhuận Chi nhẹ nhàng đong đưa để dỗ dành Bảo Sinh, muốn đứng lên đi về phòng.

"Oa!" Tiểu Bảo Sinh nhanh chóng há miệng khóc lớn lên, ra vẻ không đồng ý với việc mình bị ôm đi.

Diêm Nhuận Chi dùng giọng dịu dàng để dỗ dành bé, muốn đi nhanh hơn chút nữa, kết quả tiếng khóc của Bảo Sinh ngày càng lớn hơn.

Khương Lâm nghe thấy liền nói:

"Trước khi đi ngủ đã bú một chặp, giờ lại đói rồi ư?"

Diêm Nhuận Chi liền ôm lại đây rồi đưa cho Khương Lâm.

Kết quả vừa mới tới gần mẹ, bé con lập tức không khóc nữa, đầu nhỏ cũng nhanh chóng rúc vào trong ngực của Khương Lâm.

Chờ buổi tối Trình Như Sơn trở về, cả nhà cùng nhau ăn bữa cơm chiều, Đại Bảo cùng Tiểu Bảo lại cùng nhau tụ lại để thảo luận trước khi đi ngủ.

Tiểu Bảo:

"Mẹ, con cảm thấy mẹ quá cực khổ, để Bảo Sinh ngủ với chúng con thì tốt hơn."

Khương Lâm cười nói:

"Buổi tối các con ngủ mê như vậy, sao có thể chăm sóc cho em?"

Tiểu Bảo:

"Bọn con có thể chia nhau ra để canh mà, một đêm sẽ chia đều cho ba người để cùng nhau chăm em gái."

Đại Bảo:

"Con có thể."

Văn Sinh:

"Con cũng làm được."

Diêm Nhuận Chi:

"Được rồi, các con còn nhỏ như vậy, sao mà chăm em được, làm vậy các con ngủ cũng không ngon đâu."

Đại Bảo:

"Sao bà không tin tưởng chúng con? Chúng con thật sự lo được cho em ấy mà?"

Tiểu Bảo:

"Đúng vậy, sao chỉ có người lớn được thức chăm em gái, bọn con cũng muốn."

Khương Lâm: "Buổi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip