Chương 665: Nuôi con 7
Hôm sau Từ Ái Mai dẫn theo Khương Mẫn và Khương Hưng Lỗi qua thăm con gái cùng cháu ngoại, định sẽ ở lại chăm sóc cho cô mấy tháng rồi mới quay về. Khương Lâm cùng Diêm Nhuận Chi lại bảo không cần, bảo bà cứ chuyên tâm lo việc của mình. Hiện tại công việc của Từ Ái Mai ở bên kia cũng tương đối bận rộn, đã vậy bà còn phải trông con giúp Tống Lệ Quyên, căn bản không có thời gian rảnh để ở lại đây. Cũng may là bây giờ có Cần Cần và Tiểu Manh phụ giúp chăm em, nếu không chắc là mình bà ấy cũng lo không xuể.
Trước đó Khương Lâm còn nhớ mẹ cô từng nói rằng, em bé chả khác gì thần tiên, buổi tối thức ban ngày lại ngủ, vừa đến chạng vạng hoặc nửa đêm là gào khóc không ngừng, nhất định phải dày vò một phen thì mới thôi. Cho nên những cặp vợ chồng trẻ có con nhỏ thì lúc nào đi làm cũng vác theo đôi mắt thâm quầng, ngủ không được ngon, lúc nào cũng cảm giác như toàn thân bị ép khô. Cô cũng lo lắng Bảo Sinh sẽ như vậy, làm ồn đến Trình Như Sơn.
Có điều ban đầu Khương Lâm còn chưa quen, lúc cho em bé bú có chút lúng túng, phải nhờ anh giúp đỡ một tay. Cô nhìn Bảo Sinh ngủ rất say, Trình Như Sơn cũng ngủ ở bên cạnh. Chăm con đúng là không dễ dàng chút nào, không chỉ buổi tối đòi sữa, có khi bé con sẽ khóc rồi không chịu đi ngủ, chưa kể còn vấn đề vệ sinh... Kết quả một đêm trôi qua khá bình yên, chỉ cho bú một lần rồi thay tã hai lần. Cứ như vậy, vài ngày sau cô cũng đã quen với việc này, chỉ cần Bảo Sinh hơi có chút động tĩnh là cô đã nhanh chóng vén áo cho bé con bú. Mặc dù ba người bọn họ nằm chung trên một chiếc giường, nhưng thực tế là Bảo Sinh đã chiếm hơn phân nửa, hai vợ chồng thì nằm chen chúc ở phần giường còn lại.
Khương Lâm cười nói:
"Có lẽ là Bảo Sinh mẫn cảm thật, nhưng hi vọng những phương diện khác nó cũng sẽ không chậm."
Em bé lớn lên rất nhanh, mỗi ngày đều lớn hơn một chút, chờ Khương Lâm hết ở cữ, Bảo Sinh cũng đã có da có thịt, chân tay ngấn khúc lại hồng hồng mềm mại, ai nhìn thấy cũng đều yêu thích không thôi.
Diêm Nhuận Chi cùng Trình Uẩn Chi bàn bạc với nhau để làm tiệc thôi nôi cho Bảo Sinh. Cả hai đều muốn tổ chức sao cho náo nhiệt một chút, cuối cùng bọn họ cũng quyết định là tổ chức vào ngày chín tháng chín vào đúng ngay cuối tuần. Chủ yếu là mời một nhà mẹ đẻ của Khương Lâm, còn có bạn thân Tằng Hoằng Khiết, Lữ Hàng, Quách Diễm Thu, chừng đó cũng đã được một đám người, vì trong nhà không có bàn lớn để ngồi, cho nên Trình Như Sơn liền liên hệ một chút để mượn bàn ăn lớn từ căn tin.
Đến ngày thôi nôi, Diêm Nhuận Chi nghĩ muốn ôm Bảo Sinh, ai dè bé con một hai muốn Trình Như Sơn ôm mình. Anh bế Bảo Sinh bằng một cánh tay, sau đó đưa bé con ra ngoài cho mọi người nhìn và nhận lời chúc phúc. Lúc này bé con cũng vừa mới tỉnh ngủ, hai mắt đen to tròn lúng liếng nhìn vào đám người, cánh tay và đôi chân trắng nõn như củ sen, trên cổ tay lại mang theo hai cái vòng ngọc, trông càng thêm xinh xắn và đáng yêu.
Mới đầu Bảo Sinh chỉ cho một mình Khương Lâm bế, sau này mới dần dần cho phép bà nội và các anh trai ôm. Hiện tại ban ngày bé cũng đồng ý cho những người khác ôm, ví dụ như Hà Lượng cùng Phương
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền