ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 673: Thăng chức 7

Thời gian cứ vậy mà trôi qua rất nhanh, rốt cuộc quân khu cũng đến lúc tiến hành cải cách và sửa đổi. Quân khu của tỉnh hoàn toàn rời khỏi sự can thiệp của chính phủ, một ít cơ cấu khác cũng bắt đầu đổi mới.

Trước đó, Trình Uẩn Chi đam mê đọc sách, hiện tại vì đọc nhiều nên mắt bị mỏi, cho nên ông lại cùng mấy lão cán bộ về hưu tụ lại chơi cờ. Trình độ chơi cờ của ông cũng đạt đến cảnh giới cao thủ, mấy lão cán bộ kia đều vui mừng không thôi, nếu ông mà không đi bọn họ còn cảm thấy chán nữa.

Diêm Nhuận Chi ăn sáng xong xuôi, vội vàng chạy đi dặn dò Trình Uẩn Chi:

"Ông bọn nhỏ, ông thu dọn chén đũa, sau đó đi chợ mua chút rau, giữa trưa ông tự nấu ăn hoặc đi ra căn tin cũng được, buổi tối chờ chúng tôi trở về"

.

Khương Lâm cười nói:

"Nếu bố ở nhà không có việc gì, cũng có thể đi theo bọn con"

.

Diêm Nhuận Chi đáp:

"Sao ông ấy lại không có việc gì được, ông ấy còn phải giúp chúng ta mua đồ ăn, với lại còn đi theo mấy ông bạn khác chơi cờ nữa đấy"

. Diêm Nhuận Chi cũng không muốn bắt ông phải chăm cháu, với lại chỗ kia là ký túc xã nữ, ông mà đi vào theo thì có chút không tiện.

Diêm Nhuận Chi mang theo Bảo Sinh tới trường, Khương Lâm cũng được nhẹ nhàng phần nào, không cần phải vắt sữa dư rồi đem đổ nữa. Mỗi ngày đi học Khương Lâm phải chạy qua chạy lại chỗ công trường vội vàng một hồi. Nhưng cho dù vất vả như thế nào, lúc trở về ký túc xá trông thấy Diêm Nhuận Chi cùng Bảo Sinh, mệt mỏi trong người cô cũng lập tức tan biến, đáy lòng cũng tràn ngập hạnh phúc.

Từ ngày Bảo Sinh được theo bà đến trường thì đặc biệt ngoan, rất ít khi quấy khóc, mặc dù có khóc cũng là biểu đạt gì đó chứ không vô cớ như trước đây. Phương Trừng Quang còn đưa cho Khương Lâm một chiếc xe đẩy dành cho em bé, thứ này cũng tương đối nhẹ nhàng, giờ Bảo Sinh còn nhỏ thì cho nằm vào bên trong, sau này lớn hơn một chút thì gấp lại làm thành cái ghế ngồi.

Khương Lâm ôm lấy Bảo Sinh, lúc vừa ngồi lên xe, cô không khỏi nghi ngờ không biết có phải mình nhìn lầm rồi hay không, vì sao trên mặt bé con lại tươi cười hớn hở như vậy.

"Đứa nhỏ này đúng là tinh quái thật đấy, con nói xem con đắc ý cái gì hả?"

Cô dùng ngón tay khảy một cái lên má của Bảo Sinh.

Bé con lập tức cười rộ lên, mắt to cong cong, lông mi vừa dài lại mượt mà đen nhánh, quả thực là khiến người khác yêu thích không thôi. Khương Lâm thầm than thở, chả trách Trình Như Sơn cưng con bé đến vậy, ngay cả hai anh em Đại Bảo Tiểu Bảo cũng luôn xoay quanh cô bé. Không biết Bảo Sinh lớn lên thì còn lợi hại như thế nào đâu? Chắc chắn sẽ là một người biết diễn kịch xuất sắc. Hiện tại cô bé được theo mẹ đi học nên rất vui vẻ.

Diêm Nhuận Chi đẩy cô bé đi dạo trong sân trường, chơi một hồi bé con liền lăn ra ngủ vì mệt nhọc, đợi khi nào Bảo Sinh đói bụng thì chờ Khương Lâm tan học rồi bú sữa. Hai bà cháu còn có thể đi đến nhà ăn hoặc thư viện để tham quan, thậm chí còn có thể tham gia tiệc khiêu vũ...

Diêm Nhuận Chi cười dịu dàng nói gì đó với Bảo Sinh, cô bé liền cười rộ lên, lộ ra mấy khúc ngấn ở tay và chân, nhìn qua cực kì non nớt và đáng yêu. Hình ảnh như vậy không khỏi hấp dẫn sự

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip