Chương 672: Thăng chức 6
Trời đã dần sang thu, không khí ngày càng dễ chịu, cho nên mọi người đều ngủ ngon hơn. Đêm qua Khương Lâm rất mệt, lúc ngủ lại mơ mơ màng màng, cảm giác được có một bàn tay nhỏ bé sờ loạn vào lồng ngực của mình. Cô liền theo bản năng mà đem Bảo Sinh ôm lại rồi cho bé con bú sữa. Hiện tại cô đã quen tay hay việc, cho bé con bú xong thì Trình Như Sơn sẽ thay tã cho con gái, lại dùng khăn mềm để lau vết sữa trên mặt bé con, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bảo Sinh mang theo biểu tình thoả mãn cùng hạnh phúc, miệng nhỏ còn giật giật vài cái. Lòng của anh bỗng trở nên cực kì mềm mại, nhẹ nhàng đặt Bảo Sinh ở trên chăn, phía dưới kê thêm một cái gối mềm ở phần đầu. Anh đắp thêm một chiếc chăn mỏng cho con gái, sau đó nằm xuống vệ sinh mặt mũi cho Bảo Sinh rồi đặt bé con về lại chỗ ngủ. Thế là hai mẹ con cũng từ từ tiếp tục ngủ say, cô còn có thể mơ tiếp giấc mộng của trước đó. Anh đắp thêm một chiếc chăn mỏng cho con gái, sau đó nằm xuống ôm Khương Lâm vào trong ngực mình, hôn cô mấy cái rồi yên ổn chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Khương Lâm tỉnh lại thì Bảo Sinh cũng đã tỉnh, bé con nằm ở chỗ đó mà không ngừng kêu ê a, tự nằm chơi một mình. Theo lời của Trình Như Sơn, anh vừa mở mắt liền cùng con gái trao đổi ánh mắt, lúc thay tã mới xong, bé con cũng không quấy khóc mà chỉ im lặng nằm chơi ở đó, phải nói là cực kì ngoan.
Khương Lâm nhanh nhẹn xuống giường để đi rửa mặt, lúc này Văn Sinh, Đại Bảo cùng Tiểu Bảo cũng lại đây, cả ba đều gấp không chờ được mà chạy đến coi em gái. Diêm Nhuận Chi đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Bởi vì Trình Như Sơn còn có công tác nên vội vàng ăn cho xong bữa, hôn Khương Lâm và con gái xong liền nhanh chóng đi làm.
Trước khi đi, Trình Như Sơn nhìn dáng vẻ hớn hở của Diêm Nhuận Chi, cười rộ lên đáp:
"Được thôi, Hà Lượng phải đi Tỉnh Đại để giảng bài, cứ để cậu ta lái xe chở mẹ đi."
Lặng lẽ nói với Trình Như Sơn:
"Đông Sinh, con có thể sắp xếp xe cho mẹ không, về sau mẹ sẽ bế Bảo Sinh đến trường cùng vợ con."
Hà Lượng vốn là giáo viên giảng dạy môn quân sự, hiện tại đã là người dạy chính, phụ trách quản lí mấy khối lớp, mỗi ngày đều phải đến đại học Tỉnh Đại. Ngày thường hắn vẫn chạy xe đạp, lúc này Trình Như Sơn bảo hắn tự chạy xe ô tô của mình để chở thêm hai bà cháu.
Khương Lâm cũng xử lí nốt bữa sáng của mình, thừa dịp người khác đang ăn cơm, cô ôm con gái vào nhà, muốn thử xem có dỗ dành bé con được không. Cô cứ nghĩ mãi và vẫn không hiểu, vì sao trước đó vẫn luôn dụ được, nay con bé lại không bị lừa nữa? Chẳng lẽ Bảo Sinh thật sự khôn khéo như thế?
Khương Lâm có chút không phục, cô cho bé con bú sữa, sau đó thấp giọng mà dỗ dành con bé ngủ. Kết quả Bảo Sinh khép nửa mắt nhưng tay nhỏ vẫn luôn bấu chặt vào vạt áo của Khương Lâm, dù thế nào cũng không chịu buông ra. Cô định đem tay nhỏ của Bảo Sinh gỡ ra, bé con lập tức oa oa khóc lớn, nửa giây sau nước mắt tuôn như mưa. Khương Lâm: " " Đại Bảo cùng Tiểu Bảo cũng nhanh chóng vọt vào:
"Xảy ra chuyện gì rồi?"
Khương Lâm vội vàng dỗ: "Được rồi, mẹ sẽ không đi, không đi đâu cả. Cô hôn hôn lên khuôn mặt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền