Chương 675: Đại Bảo kiếm tiền
Hôm nay là Tết Đoan Ngọ, ăn bánh chưng, kẹo hồ lô, tránh Ngũ Độc, uống rượu hùng hoàng. Buổi sáng, Diêm Nhuận Chi và Trình Uẩn Chi đã gói vài cái bánh chưng, lúc này Trình Uẩn Chi đang ở ngoài hiên nấu bánh, khói bay khắp nơi trong nhà. Bảo Sinh ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, vui vẻ mà gọi một tiếng ba ba.
Ngay tại lúc Bảo Sinh sắp ngã xuống, Khương Lâm đã một tay nhấc bổng cô bé lên, nâng lên cao một chút, chọc cho Bảo Sinh phải cười khanh khách.
"Ba ba, ba ba!"
Khương Lâm mỉm cười nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái mình, cô nhẹ nhàng nói:
"Đây là bánh chưng"
. Bảo Sinh lại bập bẹ: "Ba!". Sau đó, cô chào hỏi mấy người hàng xóm, rồi cùng Diêm Nhuận Chi và Bảo Sinh đi về nhà.
Trên đường trở về, ánh sáng tương đối mờ. Nhiều hộ gia đình bày đầy đồ gia dụng trước hiên, trước giờ cũng không ai chú ý đến, miễn là đừng đụng vào ngăn tủ hoặc là bếp lò và nồi của nhà người khác là được.
Bọn họ đi về nhà, không lâu sau Đại Bảo và Tiểu Bảo cũng trở về ăn cơm.
Từ sau khi phải chuyển nhà, Đại Bảo và Tiểu Bảo chuyển tới trường tiểu học ở gần đó, hiện tại đang học học kỳ hai lớp ba. Tuy rằng phải chuyển trường giữa chừng, nhưng thành tích của hai đứa vẫn không bị ảnh hưởng một chút nào, đặc biệt Đại Bảo trước giờ rất ngoan và đi học đúng giờ, tính tình Tiểu Bảo hơi hời hợt, hay sơ ý nên thành tích có kém hơn anh của mình một chút.
Vừa về nhà, hai đứa lập tức chạy thẳng đến chỗ Khương Lâm và Bảo Sinh:
"Em gái ơi."
Bảo Sinh thấy bọn họ trở về, lập tức vui vẻ mà vỗ vỗ tay: "Ba".
Tiểu Bảo:
"Gọi là anh mới đúng"
.
Bảo Sinh: "Ba ba".
Tiểu Bảo có chút buồn bực, đành thở dài:
"Mẹ, khi còn nhỏ có phải Đại Bảo cũng chậm nói như vậy không ạ?"
Diêm Nhuận Chi đang nấu canh sườn heo rong biển, bà cười nói:
"Con trai chậm nói hơn con gái một chút, các con lớn như vậy rồi mới bắt đầu kêu mẹ."
Tiểu Bảo có chút bất mãn, chẳng lẽ bản thân con lại như vậy sao? Nhưng nhìn những đứa trẻ khác ở trong khu nhà này, những đứa trạc tuổi với Bảo Sinh không có đứa nào gọi ba rõ ràng như Bảo Sinh vậy cả. Chỉ có vài đứa lớn hơn mới gọi được cha, mẹ và ông bà thôi.
Cậu bé ôm Bảo Sinh để đi chơi, cố gắng dạy cô bé gọi mẹ và anh, Bảo Sinh thì lại muốn đu khung cửa sổ mà chơi. Cùng lúc đó, Đại Bảo móc từ trong túi ra một sấp tiền đưa cho Khương Lâm.
Khương Lâm kinh ngạc hỏi cậu bé:
"Đại Bảo, sao con lại có nhiều như vậy hả?"
Mặc dù Đại Bảo không lộ ra vẻ tự mãn, nhưng khóe mắt và đuôi lông mày đều cho thấy sự tự hào:
"Con đã dùng một bút danh khác để bắt đầu viết bản thảo."
Lâm Thạch là bút danh mà cậu bé và Tiểu Bảo cùng sử dụng chung, chủ yếu viết vài câu chuyện dân gian, chuyện thiếu niên mạo hiểm, hiện tại cậu vẫn đang viết [Bí ẩn về Đông Sinh và Lâm Lâm]. Cậu bé cảm thấy một câu chuyện xưa không đã ghiền, cho nên dùng một bút danh khác để gửi bài, trở thành biên tập viên mới.
Khương Lâm vội hỏi bút danh mới của cậu là gì, đã gửi bài đến nơi nào, cô muốn mua về xem thử.
Đại Bảo thẹn thùng:
"Đâu có cái gì đẹp đâu, con có bản thảo mà mẹ không nhìn thấy sao?"
Khương Lâm: "Bản thảo hay thì phải giữ lại, đừng để đánh mất nó, sau này con trở thành một nhà văn lớn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền