ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 676: Cai sữa

So với những đứa trẻ khác thì Bảo Sinh ăn dặm sớm hơn chút, bởi vì cô bé thật sự quá thèm, nhìn người khác nói chuyện liên lập tức sốt ruột. Cho nên 3 tháng rưỡi đã bắt đầu ăn lòng đỏ trứng, bốn tháng đã bắt đầu ăn canh trứng, tiêu hóa cũng rất tốt, không có bị tiêu chảy.

Sau đó, cô bé không thỏa mãn với thực đơn ăn dặm đơn điệu, mì sợi, bánh canh, cháo gạo kê, cháo bột, cô bé đều phải ăn hết.

Mặc dù cô bé ăn giỏi hơn, nhưng cũng không mọc răng sớm hơn những đứa trẻ khác, vẫn là hơn sáu tháng mới mọc hai cái răng.

Từ khi mọc răng, Bảo Sinh thật sự còn háu ăn hơn trước nữa, từ lúc đó trở đi, ngay cả táo và sơn tra đóng hộp cô bé đều phải ăn cho bằng được. Chỉ cần cô bé có thể nhìn thấy, ngửi được hương vị liền phải dùng miệng nếm thử, nếu vì sợ cô bé còn nhỏ không thể ăn được mà cự tuyệt, thì cũng vô ích, cô bé luôn có cách để ăn cho bằng được mới thôi.

Bảo Sinh ăn cái gì cũng đều phải nếm thử trước, nếu ngon thì sẽ luôn luôn đòi ăn, còn thử qua một ngụm mà không thích thì về sau nhất định sẽ không thèm nhìn đến nó.

Khương Lâm kêu mọi người ăn trước, cô ôm Bảo Sinh đi, tiếp tục sự nghiệp trọng đại của mấy ngày nay... đó chính là cai sữa.

"Bảo Sinh, mẹ thương lượng với con một chút nha, hiện tại con đã mười tháng rồi, đã là một cô gái rồi. Chúng ta có phải nên cai sữa rồi hay không, không thể cứ ăn sữa mãi thế được?"

Từ trước đến nay, chỉ cần Khương Lâm nói chuyện, mặc kệ có nghe hiểu hay không, Bảo Sinh đều trừng mắt dựng lỗ tai để nghiêm túc lắng nghe, lúc này vẻ mặt ngây thơ, đôi mắt to tròn đen láy chớp chớp: "Ba ba!" Cái này ý là nói muốn ăn sữa, muốn ăn sữa nha.

Khương Lâm:

"Chúng ta ăn cháo bột có được không a? Thêm một chút đường, rất ngọt ngào."

Khương Lâm dụ dỗ cô bé.

Bảo Sinh chớp mắt và gật đầu: "Ba, ba!" Cái này ý là ăn cháo bột cũng được, nhưng mà muốn uống sữa trước rồi mới ăn sau.

Chờ đến lúc cơm được nấu xong, Văn Sinh cũng đã trở về.

Văn Sinh còn ở đoàn kịch tỉnh. Đoàn kịch cách đại viện chính phủ tỉnh tương đối gần, đi bộ chừng mười phút là có thể tới, hiện tại không cần Trình Uẩn Chi mỗi ngày phải đi cùng cậu.

Văn Sinh vừa vào trong nhà, lập tức nhìn thấy Bảo Sinh ở ngoài hiên chậm rãi bước từng bước một, không nhanh không chậm, thần sắc bình tĩnh, anh kinh ngạc nói:

"Bảo Sinh, em đi giỏi quá đi!"

Tiểu Bảo đang ôm Bảo Sinh nghe thấy Khương Lâm nói Đại Bảo có áo choàng mới, cậu bé cũng cười rộ lên:

"Mẹ nói nghe thật có hình tượng, Đại Bảo có nhiều bút danh, tức là có nhiều áo choàng, ha ha. Vì cái gì mà lại kêu là áo choàng vậy?"

Khương Lâm liền kể một câu chuyện lão hổ trộm áo choàng bị người khác chê cười cho bọn họ nghe.

"Ha ha, anh cho rằng anh mặc áo choàng thì em sẽ không nhận ra anh sao?"

Tiểu Bảo cười vô cùng khoa trương:

"Em cũng muốn mặc thêm áo choàng nha!"

Bảo Sinh tránh né làm cho Tiểu Bảo buông cô bé ra.

Tiểu Bảo:

"Bảo Sinh, em cũng muốn áo choàng sao, em vẫn còn nhỏ, muốn gì cũng chưa thể nói ra, áo choàng phải chờ đến khi em biết chữ mới có thể mặc vào."

Bảo Sinh xuống đất, bắt đầu dạo bước, lảo đảo lắc lư, ổn định cất bước tiến về phía trước, trong miệng kêu ba ba.

Tiểu Bảo còn đang nói về

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip