Chương 681: Chỗ dựa 2
Khương Lâm vừa đến đã nhìn thấy cậu nhóc đang quấy khóc. Nguyên nhân chính là cậu nhóc muốn ăn kẹo, bà của cậu không chịu bởi vì cậu nhóc đang bị sâu răng, răng sữa cũng đã rụng hết hai cái rồi.
Bà của cậu nhìn thấy cảnh cháu trai mình như vậy, gấp đến nỗi đầu toát đầy mồ hôi nhìn cậu nói:
"Ông nội của tôi ơi, cháu mau đứng lên đi nha. Không thôi bố cháu về nhìn thấy cảnh này sẽ đánh cháu đấy"
"Cháu muốn ăn kẹo, cháu muốn ăn kẹo cơ! Cháu cũng muốn ăn kem nữa!"
"Được, được, được, đứng lên đi rồi bà sẽ mua cho cháu ăn nha."
Diêm Nhuận Chi nhìn bà nói:
"Bà cứ như vậy, Ninh Ninh sẽ ngày càng bị chiều hư cho mà xem."
Bà của cậu nhóc cũng vô cùng bắt đắc dĩ:
"Chứ giờ biết làm sao đây? Cháu nó cứ khóc lóc quài, tôi nhìn mà cũng thấy tội nghiệp thằng bé, haiz, đành chịu chứ thằng bé đã như vậy rồi coi như phá lệ thôi."
Diêm Nhuận Chi nghe bà ấy nói như thế thì cũng thôi, cậu nhóc này từ nhỏ đã bị người lớn trong nhà nuông chiều nên mới sinh tật hư, bà cũng không muốn nói tới nữa.
Cùng lúc ấy, Bảo Sinh ngồi xổm ở đó vô cùng chăm chú mà xem Ninh Ninh la lối khóc lóc lăn lộn, cô bé rất nóng lòng muốn thử nằm xuống bày ra tư thế giống như cậu nhóc. Bảo Sinh quay đầu liền nhìn thấy Khương Lâm, liền hướng về phía cô duỗi tay vừa đi vừa kêu "Bố bố". Ninh Ninh được bà đỡ cho đứng dậy, liền nghe thấy Bảo Sinh kêu bố, cậu nhóc nhanh nhảu nói:
"Đó là mẹ của em, không phải là bố em, thật ngu ngốc!"
Bảo Sinh lập tức liền hiểu ra cậu nhóc là đang chê trách cô bé, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé ngay lập tức liền cúi gằm xuống, sau đó hướng về phía Ninh Ninh trợn to mắt, rồi nhào vào trong lòng ngực của Khương Lâm, cô bé muốn gọi là bố cơ, cái miệng nhỏ cứ bẹp bẹp không kêu ra tiếng, chỉ đem khuôn mặt của mình chôn ở cổ Khương Lâm rồi miệng lẩm bẩm rất nhỏ: "Bố."
Đối với những đứa bé ở độ tuổi này đều có lòng tự trọng vô cùng cao, Khương Lâm cũng vô cùng bất đắc dĩ, cô vẫn là nên chọn thời điểm thích hợp nói chuyện với cậu nhóc này, không cần phải nói như vậy với Bảo Sinh.
Bà của cậu bé thấy vậy cũng cười nói:
"Ninh Ninh nhà chúng tôi chỉ là nói giỡn thôi, chúng là con nít thì có biết gì đâu."
Khương Lâm đáp:
"Bác à, trẻ con cũng biết nhiều lắm đó chứ. Biết lăn lộn là bác liền nghe theo đấy thôi, cho nên nhóc con này cứ lăn lộn hoài đấy."
Cô ôm con gái của mình cùng Diêm Nhuận Chi đi về nhà trước, làm cho bà của cậu nhóc đó vô cùng xấu hổ, quay sang cháu nhà mình nói:
"Ninh Ninh, con cũng đừng nói em Bảo Sinh ngu ngốc nữa, mẹ của em ấy sẽ không vui đâu."
Về đến nhà, Khương Lâm thả con gái xuống, Diêm Nhuận Chi cũng đi chuẩn bị nấu cơm.
Diêm Nhuận Chi cũng biết cô mấy ngày nay rất là bận rộn, liền hỏi:
"Mẹ của Bảo Nhi sao hôm nay về nhà sớm thế vậy, công việc đã xong hết rồi hay sao?"
Khương Lâm cười nói:
"Cũng gần như là vậy ạ, những việc còn lại cũng khá là nhẹ nhàng, không cần gấp."
Sau đó, Khương Lâm ôm Bảo Sinh vào trong nhà, hai người nằm ở trên giường, cô cùng Bảo Sinh chơi trò chơi với nhau, kết quả chính là cô khá mệt mà Bảo Sinh lại không ngừng phát ra âm thanh a a nha nha hắc hắc ha ha, làm cho Khương Lâm ngủ lúc nào không hay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền