Chương 682: Chỗ dựa 3
Mấy ngày nay Trình Như Sơn đi ra ngoài họp không có ở nhà. Buổi tối Khương Lâm cho Bảo Sinh ngủ, cơ bản là cứ gần tới tối là Khương Lâm đều sẽ mệt mỏi, nửa đêm dẫn Bảo Sinh đi vệ sinh đều là nửa tỉnh nửa mê, cho cô bé đi vệ sinh xong là ngủ tiếp.
Mà bởi vì cô làm việc quá nhiều nên mệt mỏi, thế nào tối cũng sẽ nằm mơ, ngực sẽ trướng làm chảy sữa ra bên ngoài, thế là mùi sữa lại hấp dẫn Bảo Sinh tỉnh giấc, bé liền bò dậy đi qua chỗ của Khương Lâm mà xốc áo cô lên bú no nê.
Mà Khương Lâm bởi vì mơ thấy Bảo Sinh bú sữa, hơn nữa quá mệt mỏi nên cô ngủ đến quên trời quên đất, cho nên cô bé có bú sữa thật cô cũng không hề hay biết.
Cô còn cùng Diêm Nhuận Chi nói thầm, lần đó cô cảm thấy bản thân như vậy cứ nghĩ là mình bị cái gì đó, còn đi tìm bác sĩ Lam muốn xin thuốc để trị bệnh nữa chứ, thì ra là không phải cô có bệnh. Lúc này Diêm Nhuận Chi cũng biết được nguyên nhân.
Hỏi sao mà lúc nãy cũng không thèm uống canh! Cái con bé này dám canh lúc mẹ mình ngủ quên mà đi ăn vụng, như thế thì bụng nhỏ kia làm gì còn sức chứa thêm gì nữa đâu.
Bảo Sinh thấy mình bị bà nội phát hiện, cô bé liền biểu hiện có chút ngượng ngùng, lấy bàn tay nhỏ của mình lau lau cái miệng cười hắc hắc không ngừng.
Diêm Nhuận Chi đem cô bé bé lên, gương mặt nuông chiều nhìn cô bé rồi xoa bóp chóp mũi cô bé nói:
"Cái con bé lanh lợi này, hù mẹ con làm cho mẹ con lo lắng sinh bệnh luôn rồi kìa."
Bảo Sinh lập tức quay đầu nhìn xem Khương Lâm. Diêm Nhuận Chi trong lòng cũng hiểu rõ, buổi tối để cho Bảo Sinh qua ngủ cùng với mình, như vậy mới giúp cho Khương Lâm cai sữa được, cũng để cho con bé Bảo Sinh không thể ăn vụng được nữa. Bây giờ Bảo Sinh cũng đã lớn rồi, cũng không phải còn nhỏ mà bám theo bố với mẹ hoài được.
Thành ra mấy ngày sau là Khương Lâm không còn ra sữa nữa, thân thể của cô cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn trước, cũng không cần phải đề phòng sữa ra rồi bị trào nữa.
Quanh đi quẩn lại thì kỳ thi cuối kì cũng đã kết thúc.
Ngày nay Khương Lâm đi đến công trường, buổi chiều 3 giờ chiều là trở về, vừa lúc Bảo Sinh ngủ trưa dậy, cô liền chơi với con bé một lát.
Khương Lâm cũng không có kể chuyện xưa cho con bé nghe, bởi vì trong nhà đã có rất nhiều người kể chuyện rồi, cơ bản là cũng không cần tới cô kể làm gì. Cô liền chịu trách nhiệm chơi với cô bé, hoặc là làm trò, Bảo Sinh thấy mẹ cho chơi gì là liền ngoan ngoãn chơi cái đó.
Bảo Sinh rất thích cùng cô chơi câu cá, dùng một cái cây nhỏ dài xuyên cọng dây qua cây, phía dưới gắn một miếng nam châm nhỏ, rồi lại dùng mấy miếng gỗ nhỏ khắc thành mấy con cá gắn thêm nam châm cứ vậy rồi cầm cây câu cá. Bảo Sinh chơi hoài không biết mệt, câu cá không hề có một tí sốt ruột nào, nếu câu hoài không được thì trực tiếp dùng tay bắt luôn.
Khương Lâm thấy vậy thường hướng dẫn cho cô bé, tập cho con bé có tính kiên nhẫn:
"Không cần gấp đâu con, chúng ta cứ chậm rãi câu thôi nè, câu bằng cần câu mới đúng chứ. Nếu con dùng tay thì sẽ nguy hiểm đó, cá sẽ cắn vào tay con đấy."
Nghe vậy Bảo Sinh lại tiếp tục câu, nhưng mà nam châm không đủ lớn, phải canh chuẩn xác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền