Chương 684: Chỗ dựa 5
Giữa hè, căn nhà nóng bức chẳng khác gì so với cái lồng hấp. Trình Như Sơn lấy cây lau, lau nhà hết một lần, nhờ vậy mà căn nhà cũng mát mẻ được một chút.
"Nóng như thế này có cần anh mua cái quạt về cho em không?"
Lúc này quạt vẫn là rất quý, giá cũng tầm khoảng bốn năm chục đồng tiền, có điều nhà bọn họ hoàn toàn có thể mua nổi hai cái.
Khương Lâm kiên trì chỉ cho Bảo Sinh gọi ông, bà, bố mẹ. Cô bé không nói được rõ ràng mà cứ gọi linh tinh, nhưng dù sao cũng phát âm được nhiều chữ hơn rồi.
Khương Lâm: "Anh trai"
Bảo Sinh: "Bảo bảo"
Trình Như Sơn bế con gái nắm tay Khương Lâm đi ra ngoài gặp Đại Bảo và Tiểu Bảo. Bọn họ lúc này đang ở sân thể dục bắt đầu thi đấu.
Hai đứa nhóc này nghỉ hè có gia nhập vào câu lạc bộ bóng đá của trường, nên ngày thường sẽ đi đá bóng. Tiểu Bảo thật ra không thích lắm, cậu bé thích đánh bóng bàn và cầu lồng hơn, vì nó không quá mệt mỏi như đá bóng, không cần phải cùng một đám nhóc ngu ngốc chạy tranh nhau một trái bóng. Nhưng mà Đại Bảo rủ cậu chơi cùng còn nói về sau sẽ cùng chơi cái khác với cậu, nên cậu cũng đành miễn cưỡng mà tham gia.
Đại Bảo Tiểu Bảo vóc dáng so với đám bạn cùng lứa có phần cao hơn, nhưng so với các thiếu niên thì sức lực vẫn là yếu hơn bọn họ một ít, thi đấu lâu liền bị yếu thế hơn. Cũng may tốc độ của hai người bọn họ linh hoạt, động tác cũng nhanh nhạy, cũng bù vào được cái khoảng thiếu hụt ở trên. Đại Bảo đang giữ bóng, lại bị hai thiếu niên bên đội của đối thủ kèm chắn đứng lại, hiện tại cậu cũng rất mệt mỏi nên có chút chậm chạp, xử lý tình huống cũng không được tốt.
Đột nhiên, hai người kia không biết nhìn cái gì mà nhìn chằm chằm về phía trước, cũng quên luôn việc cản trở Đại Bảo. Đại Bảo liền dẫn bóng rồi nhẹ nhàng lướt qua cả hai, một chân đá mạnh vào khung thành của đối phương. Cậu thủ môn đó cũng đứng hình ngơ ngác, nhìn giống như hai người kia trong miệng còn lẩm bẩm:
"Tiên nữ tỷ tỷ..."
Đại Bảo quay đầu lại, liền nhìn thấy bố mẹ cùng với em gái của cậu đang lại đây. Trình Như Sơn ôm Bảo Sinh, em gái và mẹ hôm nay mặc cái váy mới vô cùng xinh đẹp. Hiện tại biểu diễn văn nghệ đã được gỡ bỏ lệnh cấm, mặc hai bộ đồ này thật giống như thần tiên trong mấy bộ phim điện ảnh mặc đồ trắng lay động cùng với gương mặt xinh đẹp, đạp gió cưỡi mây, từ người lớn cho đến em bé đều đẹp lung linh, bọn nhỏ nhìn thấy chắc sẽ lại lấy khăn trải giường khoác lên rồi bắt chước nữa cho mà xem. Có có gió thổi qua làn váy, lụa mỏng phất lên như sương mù, lại giống như cánh chim đang tung bay, đúng là nhẹ nhàng như tiên.
Lúc này bọn họ thấy được tiên nữ, cảm giác quả thực quá vi diệu.
Tiểu Bảo bóng cũng không thèm đá, chạy thẳng tới xem Khương Lâm cùng Bảo Sinh:
"Oa, thật xinh đẹp!"
Bảo Sinh ngồi ở trong khuỷu tay của Trình Như Sơn, lắc lư cẳng chân trắng như tuyết, chỉ chỉ Tiểu Bảo nói:
"Bảo"
Tiểu Bảo lập tức duỗi tay ra:
"Lại đây, anh trai ôm nào."
Đại Bảo cùng các bạn học cũng đều chạy tới, Đại Bảo liền lôi kéo Tiểu Bảo:
"Trên người của em đều là bụi bặm, ôm em gái cẩn thận coi chừng làm dơ váy em ấy đó."
Bảo Sinh chỉ chỉ Đại Bảo cũng nói: "Bảo"
Đại Bảo:
"Gọi anh trai nha."
Bảo Sinh: "Đẹp đẹp"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền