Chương 683: Chỗ dựa 4
Trình Như Sơn cúi người xuống một tay bế con gái đặt lên trên vai, anh đi qua bên phòng bên kia tắm rửa sạch sẽ mặc một bộ quần áo khác, trông cả người toát lên một cảm giác vô cùng tươi mới và thoải mái. Bảo Sinh kích động mà ôm đầu của anh mà hôn "moah moah", trên mặt của Trình Như Sơn toàn là nước miếng của cô bé. Trình Như Sơn nói cho Diêm Nhuận Chi biết mình có mua cho Bảo Sinh cùng Khương Lâm vài chiếc váy, nhờ bà hỗ trợ lấy ra cho hai người họ thử xem như thế nào.
Diêm Nhuận Chi cao hứng nói:
"Mau tới thử xem như thế nào?"
Bà sợ là Khương Lâm vẫn còn đang ngủ, liền đi qua phòng kế bên thử đồ cho Bảo Sinh.
Cùng lúc ấy, Bảo Sinh nghe thấy có váy mới liền bò đến đuôi giường đi đến cầu thang rồi trượt xuống, cô bé hưng phấn cọ cọ bò ra bên ngoài, cũng quên mất rằng bản thân đã biết đi rồi.
Diêm Nhuận Chi đang ở ngoài hiện hầm canh, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy cô bé đang bò ra tới kẹt cửa vội vàng nói:
"Trời ơi, Bảo Sinh, sao con lại bò ra tới đây rồi hả?"
Trình Như Sơn mua đồ đều là ở trong trung tâm thương mại của thủ đô, ở đây chuyên nhập khẩu quần áo, các loại vải đều là dạng váy ren lụa mỏng vô cùng mềm mại, Khương Lâm mặc vào cũng sẽ vô cùng mềm mại thướt tha như tiên nữ giáng trần, Bảo Sinh mặc váy vào thì trông như một cô công chúa bé bỏng vô cùng đáng yêu. Diêm Nhuận Chi nghiên cứu một chút mới biết được là phải mặc như thế nào, bà giúp Bảo Sinh mặc vào, chiếc váy màu hồng nhạt nhanh chóng được mặc lên người Bảo Sinh, bao lấy thân thể nhỏ nhắn lại vô cùng trắng trẻo, trông cực kì xinh xắn, khiến cho người nhìn không thể nào rời mắt được. Bảo Sinh vô cùng kích động, chỉ bản thân ở trong gương mà vỗ tay.
Trình Như Sơn lấy gương cho cô bé chiếu chiếu, đáng tiếc tấm gương này quá nhỏ, không thể thấy được toàn thân, cô bé lại chỉ chỉ sang phòng kế bên, Khương Lâm có một cái gương rất to có thể soi được cả toàn thân cô bé. Ngày thường cô bé rất thích ở bên đó soi gương, một bên soi gương một bên ngắm nghía bản thân mình. Trình Như Sơn liền bế cô bé để đi qua soi gương.
Bảo Sinh yêu cầu phải soi chính diện cho mình, cô bè còn muốn nhìn mặt sau, trông con gái hưng phấn đến như vậy, Trình Như Sơn liền cảm thấy cái váy này tuy rằng rất đắt nhưng xem ra mua rất là xứng đáng, nhìn xem con gái của anh vui vẻ như thế này cơ mà!
Diêm Nhuận Chi cười nói:
"Như vậy trông thật là đẹp nha, mặc bộ này là độc nhất vô nhị ở đây luôn đó"
. Khương Lâm nghe thấy ồn ào liền thức giấc, nhìn Trình Như Sơn đang giơ gương soi cho con gái hết bên này tới bên kia, nhịn không được mà cười rộ lên:
"Trời ơi, ai mà xấu dữ vậy ta?"
Bảo Sinh hưng phấn mà ê ê a a: "Bố bố!" Cô bé lôi kéo cái váy của chính mình, trông thật sự rất xinh xắn.
Khương Lâm:
"Kêu mẹ đi nào."
Bảo Sinh: "A a..."
Trình Như Sơn đi qua ôm cô một cái, Diêm Nhuận Chi đi lấy váy cho Khương Lâm để cô cùng thử xem sao.
Khương Lâm vuốt cái váy, kinh ngạc mà nhìn Trình Như Sơn:
"Anh Sơn, anh cũng thật dám bỏ tiền ra mua mấy cái này hả!"
Loại vải chất liệu này, vải dành cho trẻ con thôi cũng đã hơn hai mươi đồng tiền rồi, rất quý giá! Còn may cho bộ đồ cỡ của cô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền