ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 689: Tốt nghiệp 4

Khương Lâm đi ra khỏi ký túc xá, cô liền thấy một chiếc xe Jeep lớn màu xanh lục mới tinh, chạy dọc con đường cái của vườn trường với tốc độ rất nhanh lao đến đây, tới dưới lầu kí túc xá của cô thì thay đổi phương hướng hất đuôi xe một cách xinh đẹp, ngừng lại ở bên cạnh con đường.

Ở sau cửa sổ xe lập tức thò ra hai khuôn mặt của một lớn một nhỏ, một thiếu niên gương mặt tuấn tú, một bé gái gương mặt bầu bĩnh dễ thương, đường nét tinh xảo như búp bê ở Tây Dương.

Hai anh em Tiểu Bảo cùng Bảo Sinh hướng về phía cô cười ha ha, một gương mặt nghịch ngợm, một gương mặt điềm tĩnh đem lại cho ngày hè nóng bức một sự thoải mái và tươi mới, làm cho lòng người vô cùng vui vẻ và dễ chiu.

Cửa xe bị đẩy ra, Đại Bảo hướng tới Khương Lâm để đi tới, tuy rằng cậu mới có mười bốn tuổi, nhưng vóc dáng đã vượt qua 1 mét 75, so với nhiều người trưởng thành thì như vậy đã rất cao rồi.

Dáng người nhỏ dài, dung mạo tuấn tú, thiếu niên như vậy vừa xuất hiện liền sẽ khiến cho người khác vô cùng choáng ngợp. Các bạn học chung quanh lập tức liền chú ý tới cậu, sôi nổi mà tán thưởng:

"Mau lại đây xem này, bạn học này ở đâu tới trông thật là đẹp trai nha."

Cậu nhận lấy túi xách cùng cặp sách trong tay của Khương Lâm nói:

"Bố cho chúng con tới để đón mẹ."

Cậu thiếu niên mười bốn tuổi đang trong giai đoạn dậy thì đang bị vỡ giọng, giọng nói có hơi khàn khàn, đến tai người khác rất có sức hút, không giống như các bạn nam thiếu niên khác giọng nói rất khó nghe.

Cậu sợ Khương Lâm trách mắng cậu lái xe ra đường nên đã nhanh trí giải thích trước, chỉ cần nói là bố cho thì mẹ sẽ không quản làm gì.

Khương Lâm vẫn là nhịn không được mà nói với cậu:

"Con mới mười bốn tuổi thôi, không phải là hai bốn. Không phải đã nói rằng, phải đợi đến mười tám tuổi mới có thể lái xe hay sao?"

Lúc này cũng không phải bắt buộc mười tám tuổi mới có thể học bằng lái xe mới được chạy xe ở trên đường, cho nên không ít các bạn nam mười sáu mười bảy tuổi đã lái xe rồi, nhưng mà Đại Bảo và Tiểu Bảo mười hai tuổi đã đi học lái xe như vậy cũng có hơi sớm. Thời điểm bọn nhỏ học lái xe thân hình không đủ cao nhìn rất là buồn cười.

Tiểu Bảo đã đẩy cửa xe ra, ôm Bảo Sinh đi xuống dưới, hai người cười nói:

"Mẹ, người biện hộ có tốt hay không ạ, chúng con tới đón người về."

Khương Lâm bất đắc dĩ mà nhìn bọn nhỏ mà liếc mắt một cái, cô nhẹ nhàng xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của Bảo Sinh:

"Đã lớn vậy rồi không cần phải để anh trai cõng đâu?"

Con bé này rõ ràng là một cô bé thông minh, vậy mà lúc nào ra ngoài cũng mặc một bộ quần áo trông giống một cô bé vô cùng ngây thơ đơn thuần, ngoan ngoãn, không phải để anh trai ôm thì cũng là để anh trai cõng gặp người khác liền mỉm cười đầy ngọt ngào, không ai không bị cô bé này lựa gạt. Bảo Sinh đứng dậy, hướng về phía mặt Khương Lâm mà hôn một cái, thanh âm mềm mại dễ thương nói:

"Mẹ, Bảo Sinh rất nhớ mẹ."

Ngay khi Khương Lâm chuẩn bị cùng các con lên xe, Giang Linh đột nhiên từ ký túc xá đi ra và gọi lớn: "Khương Lâm!"

Khương Lâm kinh ngạc mà nhìn Giang Linh:

"Cô là đang nói chuyện cùng tôi sao?"

Cô ta là chuyên ngành mỹ thuật, còn cô thì là chuyên ngành kiến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip