ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 690: Thao tác

Ba anh em bọn Đại Bảo đến đón Khương Lâm xong, lại chạy qua đoàn kịch để đón Văn Sinh.

Hôm nay Văn Sinh có một buổi diễn xuất, thời điểm Khương Lâm đến đón anh thì anh đang ở phía sau hậu trường để tập luyện.

Hiện tại ngoài việc diễn xuất ở đoàn kịch, anh còn kiêm thêm mảng ca hát, là trụ cột chính của đoàn kịch. Anh đã đi theo các thầy giáo ở đoàn kịch diễn tấu đàn cổ, nhị hồ, còn đi theo ca đoàn, học tập các thầy giáo học đàn ghi-ta, dương cầm.

Với anh mà nói, học tập này nọ không hề khó khăn, suy luận hay làm gì cũng tiếp thu rất nhanh. Tuy rằng Văn Sinh cũng không phải là người nổi tiếng gì, nhưng mà hằng ngày diễn tấu như vậy với anh vẫn là đủ rồi.

Bởi vì anh vốn là người say mê với nghệ thuật, không muốn trộn lẫn bất kỳ lợi ích hay bất luận vấn đề gì vào nghệ thuật mà mình đã tạo ra, trên người anh mang theo một loại khí chất vô cùng thuần khiết, ánh mắt trong sáng không nhiễm một tia bụi trần nào. Khương Lâm nghe xong một đoạn diễn của anh, cũng nhịn không được vỗ tay khen liên tiếp.

Những người lớn cũng đều sôi nổi trầm trồ mà khen ngợi, thấy bọn người Khương Lâm đã đến đây, họ đều cùng cô chào hỏi, chúc mừng cô đã tốt nghiệp.

Bởi vì thích Văn Sinh, mọi người ở đây đều đối với anh như người một nhà, cũng rất hiểu tính của anh, thành ra tất cả đều có ấn tượng tốt với anh.

Kỳ thật đoàn kịch là cái nơi vốn tràn ngập sự cạnh tranh lẫn nhau, lục đục với nhau không ngừng, duy nhất chỉ một mình Văn Sinh không giống ai, mỗi người ở đây đều mong muốn kết bạn cùng với anh, cũng không có ai muốn làm khó anh cả.

Văn Sinh nhìn thấy Khương Lâm cùng em trai và em gái đi đến đây, vô cùng vui vẻ mà dừng việc tập luyện:

"Nhà tôi có việc nên tôi phải về trước đây"

.

Cùng lúc ấy, tại cổng trường,

"Trời ơi, Khương Lâm, con trai và con gái tới đón cô à?"

.

Là người quen của cô nên Khương Lâm liền quay lại cùng cô ta chào hỏi, cô gái đó cũng muốn nhìn xem Đại Bảo Tiểu Bảo cùng Bảo Sinh, nhìn bọn nhóc này hoài cũng không biết chán.

Ba đứa nhỏ này chính là tiểu minh tinh của cái Tỉnh Đại này, sinh viên ở đây đối với bọn trẻ này cũng không có gì xa lạ. Chẳng qua là sau này Đại Bảo và Tiểu Bảo lớn lên thì trầm mặc ít nói hơn nhiều, biểu cảm cũng lạnh lùng hơn, không nhiệt tình cho lắm, thành ra người khác cũng không dám tùy tiện tới gần để làm quen.

Xem gia đình nhà của Khương Lâm, thật là cuộc sống quá hoàn mỹ đi, cô đã ba mươi mốt tuổi nhưng nhìn lại giống hơn hai mươi tuổi, con trai thì lại giống em trai, mẹ con họ đứng chung với nhau, quả thật là nhan sắc bất phân thắng bại.

Cô gái nhìn chằm chằm vào cái váy của Bảo Sinh, người biết nhìn hàng liếc mắt một cái liền đã nhận ra đây là hàng nhập khẩu, cũng phải mấy chục đồng tiền một cái, không khỏi kinh ngạc thật sự.

Khương Lâm cũng quá là thương con gái rồi, vậy mà dám mua cho con gái nhỏ bộ quần áo quý giá như vậy mặc trên người, chớp mắt sang năm sau là bộ quần áo này đã mặc không vừa rồi.

Bảo Sinh lập tức liền cảm giác được người ta đang nhìn váy của cô bé, cô bé cười vô cùng ngọt ngào: "Cô ơi, cô thích cái váy của con sao? Đây là hàng nhập khẩu mua tận năm mươi khối đấy ạ, tiền mà chúng con làm chỉ được 25 khối,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip