Chương 69: Trở về quỹ đạo
Đến giờ ăn cơm, Diêm Nhuận Chi vừa đi đóng cổng sân vừa nói:
"Đây là bữa ăn đoàn viên đầu tiên của gia đình nhà chúng ta, phải ăn thật vui vẻ yên ổn, không cho bất cứ kẻ nào đến quấy rầy."
Bà đoán cái tên hỗn đản Trình Như Hải đã biết chuyện Đông Sinh trở về, chắc chắn sẽ đến đây kiếm chuyện, bà không muốn làm Đông Sinh mất hứng. Khó khăn lắm cha con và vợ chồng mới được đoàn tụ. Một buổi tối tuyệt vời như thế này, tốt nhất hắn ta không nên tới, nếu hắn tới sẽ làm không khí trở nên ngột ngạt, làm gì có tâm trạng để ăn.
Cổng đã đóng, cả gia đình bắt đầu ăn uống vui vẻ. Không có ly rượu, Trình Như Sơn bèn lấy hai cái chén sứ thay thế, Diêm Nhuận Chi cao hứng muốn uống:
"Mẹ Bảo Nhi à, con cũng uống đi."
Khương Lâm từ chối.
Trình Như Sơn xem mì trong nồi đã chín nên dọn ra bàn, xào thêm thịt khô với váng đậu, cuối cùng thêm rau hẹ và hành khô, mùi hương nhanh chóng len lỏi vào mũi của những người còn lại. Thao tác nấu nướng của anh vô cùng nhanh nhẹn, rất nhanh các món đã được bưng hết ra bàn. Diệm Nhuận Chi lại bắt đầu tẩy não Khương Lâm:
"Mới sáu tuổi, Đông Sinh đã có thể tự nấu ăn, dáng người nhỏ nhỏ đứng trên cái ghế đẩu, tay cầm vá nấu nướng. Nó nấu ăn rất ngon, con muốn ăn cái gì cứ nói nó nấu cho mà ăn."
Khi đó anh còn nhỏ, người lớn không ai nấu ăn cho nên đành phải tự mình nấu, đã thế còn nấu ngược lại cho người lớn ăn cùng.
Khương Lâm không thể chịu đựng được nữa, người không biết còn tưởng đây là một buổi hẹn hò. Bất lực, cô đành cười trừ rồi "Dạ" một tiếng.
Trình Tiểu Bảo đã chính thức xem Đông Sinh như là anh em của mình, cậu và Đại Bảo đến sáu tuổi cũng sẽ biết nấu cơm! Đến lúc đó ba người họ sẽ trở thành ba anh em thân thiết.
"Khi nào có thể đưa ông nội của Bảo Nhi và những người khác trở về thì tốt rồi,"
Khương Lâm nói. Chuyện đã quá hai năm, có thể sửa lại án sai của năm đó rồi.
Trình Như Sơn:
"Anh cũng đang muốn nói với cả nhà, hai ngày sau anh đi lên tỉnh thành làm thủ tục, nếu tốt có thể đến nông trường đón bố và anh Châu trở về."
Diêm Nhuận Chi kinh ngạc đến ngây người:
"Thật sự... được thả ra sao?"
Trình Như Sơn liền dựa theo ý của Sầm đội trưởng mà giải thích, nói rằng chính mình đi theo đội vận chuyển đi biên cương, cho nên không thể trao đổi thư từ qua lại, cuối cùng anh nói:
"Phía trên đã có lệnh cho chúng ta sửa lại án, từ nay về sau nhà ta sẽ không còn là địa chủ hay phú nông nữa, mà là một gia đình cách mạng."
"Thật, thật sự?" thanh âm Diêm Nhuận Chi mừng đến nỗi run lên, bà bưng bát rượu nốc cạn, rượu nuốt xuống làm cho nước mắt cay trào ra, rơi xuống liên tục, càng lau càng nhiều, muốn nín cũng nín không được. Đại Bảo cùng Tiểu Bảo lại gần an ủi bà:
"Bà nội, cha cháu trở về, sao người lại khóc?"
Diêm Nhuận Chi ôm lấy hai đứa nhỏ, không kìm được mà khóc tiếp, thút tha thút thít nức nở nói:
"Bà vui mừng quá, vui đến chảy nước mắt."
Nghe bà nói vậy, Trình Tiểu Bảo cũng oà lên khóc bày tỏ sự hạnh phúc của mình, Trình Đại Bảo giật mình, nhìn em trai mình ngốc nghếch giống như con nai nhỏ.
Diêm Nhuận Chi thấy Tiểu Bảo như vậy thì bắt đầu cười, lúc khóc lúc cười, không biết làm sao mới tốt. Trình Như Sơn yên lặng uống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền