Chương 68: Một nhà đoàn tụ 2
Diêm Nhuận Chi đối diện Khương Lâm nói:
"Mẹ Bảo Nhi à, buổi tối mẹ mang theo Đại Bảo cùng Tiểu Bảo sang gian phòng phía đông ngủ a? Giường đất bên đấy bị sụp, nên để tên kia... À, để cha của mấy đứa nhỏ ngủ bên đó đi, chúng ta ở bên gian phía tây chen chúc ngủ đỡ, sửa xong gian phía đông rồi tính."
Khương Lâm: "..." Hả? Bà ấy nói như vậy là có ý gì?
"Vậy để mẹ ngủ ở gian phía đông. Đông Sinh đã trở về, những đám người ngày xưa bắt nạt nhà ta chắc chắn đang sợ hãi, tưởng tượng thôi mà mẹ đã thấy hả dạ. Có thời gian mẹ cũng phải đến nông trường thăm bọn họ mới được, sẵn đem cho họ ít đồ ăn ngon."
Diêm Nhuận Chi vui sướng hài lòng nói. Từ khi con trai bị bắt đi, bà sợ những tên đàn ông kia tra hỏi, hơn nữa điều kiện trong nhà không tốt, bà lại không có tiền nên mấy năm nay không dám đến nông trường. Con trai về rồi, bà cũng muốn đến nông trường thăm chồng và anh trai mình.
Khương Lâm thấy bà quơ chân múa tay, tận đáy lòng cô cũng trở nên vui vẻ, cuộc sống này đối với bà đã tràn ngập hy vọng trở lại, khổ sở qua đi hạnh phúc lại đến.
Diêm Nhuận Chi tính đến chuyện đón năm mới. Danh tiếng trong nhà không tốt, cho nên người trong thôn không ai muốn thân thiết với bà, dường như họ sợ bị vấy bẩn, đôi khi người bên ngoài thấy bà cũng đi đường vòng. Sau năm 73, chính sách được sửa lại, nhưng ở nơi nông thôn, chuyện cách đây mười mấy hai mươi năm vẫn được lưu truyền, dần trở thành thói quen, bọn họ cũng không quan tâm hiện tại như thế nào. Cho nên khi Khương Lâm đồng ý gả đến đây, Diêm Nhuận Chi cảm thấy trời cao thật không phụ lòng người. Nhìn Khương Lâm đang nhóm lửa, lòng bà càng thêm ấm áp, đứa con dâu này tuy tính tình không tốt, tham lam nhưng đó là chuyện của những năm trước, thời gian gần đây cô đã thay đổi, cũng đã trở nên tốt hơn. Bà bắt đầu mong muốn năm sau nữa trong nhà có thêm người, có thêm tiếng cười đùa của trẻ con, vừa nghĩ bà vừa cười khúc khích.
Khương Lâm:... Cứ cảm giác có gì đó sai sai.
Trong phòng Tiểu Bảo có tiếng rầm rì, cô đứng dậy đi xem, thắp một ngọn đèn dầu vì trong phòng tối thui không nhìn rõ. Vừa thấy, cô ngơ ngác một chút, lúc này hai anh em đang chen chúc trong góc ngủ ngon. Đây là tư thế gì đây? Xem ra Trình Tiểu Bảo nghịch lỗ tai của cha cậu đến nghiện rồi, đến khi ngủ cũng nắm lấy tai Đại Bảo kéo kéo, Đại Bảo ngủ không ngon liền tránh né, cậu né đến đâu Tiểu Bảo đều lăn đến đó.
Cô leo nhẹ lên giường, lay hai đứa dậy:
"Hai bảo bối nhỏ, dậy ăn cơm."
Trình Đại Bảo mở mắt ra trước, mơ màng nhìn sau lưng Khương Lâm trống rỗng, cậu bật dậy hỏi:
"Mẹ, cha đâu rồi ạ?"
Khương Lâm cười cười:
"Không có bỏ đi đâu, con cứ yên tâm."
Trình Đại Bảo cảm thấy nhẹ nhõm, đôi tay nhỏ dụi mắt, còn có chút ngái ngủ ôm lấy cổ Khương Lâm, khuôn mặt nhỏ vùi vào cổ cô lầm bầm:
"Mẹ, mẹ cũng đừng đi."
Một tiếng mẹ này thiếu chút nữa khiến lòng Khương Lâm tan vỡ, cô ngây người. Đứa nhỏ này thật nhạy cảm, lại có thể đoán ra tâm tư của cô. Khương Lâm vỗ nhẹ lưng cậu:
"Ừ, mẹ cũng sẽ không đi."
Đại Bảo cảm giác giấc mơ khi nãy là thật, nếu cha ở nhà, mẹ chắc chắn sẽ không đi. Dù cậu còn nhỏ nhưng có một vài lần nghe mẹ với thanh niên trí thức
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền