Chương 694: Thao tác 5
Mấy người bọn họ chính thức hợp tác với nhau vào năm 81, cùng nhau xin Cục Công Thương cấp cho giấy phép buôn bán tại cửa hàng tạp hóa, hiện tại thì do Từ Ái Mai và Khương Đông Tiệm chịu trách nhiệm phụ trách, Lữ Hàng, Khương Hưng Lỗi mấy người bọn họ có rảnh thì cũng đi qua hỗ trợ.
Nói chuyện được một hồi Khương Lâm cũng nói cho mấy người bọn họ mười ngày sau ở Tỉnh Đại có buổi diễn thuyết, cô sẽ phát biểu ở đó, ai có rảnh thì đến nghe một chút cũng được.
Lữ Hàng nhìn Quách Diễm Thu cười nói:
"Bác sĩ Quách, chúng ta cùng đi ha."
Quách Diễm Thu cũng cười bảo:
"Đương nhiên là sẽ đi rồi."
Đám người Khương Hưng Lỗi cũng sôi nổi tỏ vẻ là muốn đi, anh hỏi Trình Như Sơn:
"Anh rể, anh cũng đến đúng hay không vậy?"
Trình Như Sơn ngắn gọn súc tích nói: "Đi."
Khương Lâm biết anh cũng hay bận nên cũng nói vào:
" Anh công tác bận rộn đến như vậy, cũng không cần đi làm gì đâu, dù sao cũng đâu có gì hay ho."
Sau khi anh thăng chức quả thật rất bận rộn, lão cục trưởng bởi vì vẫn còn kiêm chức vụ kỷ ủy thư ký, nên trực tiếp đem hết công việc bên này giao hết cho anh, nhưng cơ bản là ở cục chính trị của anh làm việc hiện là đang không đủ người, một người như anh phải làm việc bằng ba người khác. Anh hiện tại trừ bỏ bận rộn công tác thì vẫn là giải quyết công việc. Ai đến nói chuyện này nọ với anh thì anh đều không có thời gian để tiếp đãi. Trình Như Sơn cầm tay cô, chăm chú nhìn vào đôi mắt của cô:
"Chỉ cần là em nói, cho dù là cái gì đi chăng nữa thì cũng sẽ rất hay."
Anh nói mấy lời sến súa này trước mặt nhiều người như vậy, làm Khương Lâm vô cùng ngượng ngùng, mặt cũng đỏ lên hết, cô vội rút tay về nhưng lại bị anh cầm lại thật chặt.
Đám người Lữ Hàng cùng Khương Hưng Lỗi la hét cười ồn ào.
Lữ Hàng trước khi đi còn nháy mắt kéo tay với Khương Lâm nói:
"Lâm Lâm em có biết chuyện gì chưa? Ngày em diễn thuyết là trùng ngày triển lãm tranh của Giang Linh đấy!"
Khương Lâm trừng anh ta một cái:
"Anh có phải là thèm bị đánh đúng hay không? Cô ta là gì của anh mà anh quan tâm cô ta quá vậy? Có tin tôi nói cho vợ anh phạt anh quỳ ván giặt đồ không hả?"
Lữ Hàng buông tay cô ra nói:
"Anh cũng không biết, chỉ là nhìn cô ta thôi là tôi đã khó chịu, nên muốn xem cô ta sống như thế nào."
Anh nhìn qua thấy Trình Như Sơn đang ở cùng với Hà Lượng nói mấy lời tạm biệt, liền kề sát lại Khương Lâm nhỏ giọng nói:
"Em nên chú ý một tí, có một lần anh Trình đi tham gia một buổi tiệc, Giang Linh cũng có ở đó, cô ta cứ liếc mắt đưa tình với anh Trình, tới nỗi người mù cũng có thể nhìn thấy được là thiếu điều muốn nhào thẳng vào lòng ngực của anh ấy mà thôi, nên em không thể lơ là được đâu."
Thời điểm lúc đó cũng không còn sớm, mọi người cũng từng nhóm một ra đi về.
Kinh tế càng ngày càng phát triển, luôn có những thành phần không làm mà muốn có ăn, toàn mang tư tưởng lừa gạt trộm cướp của người khác. Cơ bản đo đây là thời kỳ hậu Văn Cách, lưu manh với lưu manh đều bị chèn ép, vì nghẹn quá mức nên dẫn đến ra tay tàn nhẫn, một cuộc cải cách mở ra thì cũng giống như mở cửa một nhà giam vậy, mọi người kết bè kết phái lại với nhau rồi cùng nhau trục
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền