ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 695: Thao tác 6

Người nhà thì thấy Trình Như Sơn bình thường, chứ người ngoài thì thấy anh giống là người cực kì có giá trị, đã không biết bao nhiêu người muốn tiếp cận lôi kéo tình cảm với anh rồi. Mấy người đó là muốn tìm những người làm chính trị như anh làm chỗ dựa để phát triển kinh tế kiếm tiền cho bọn họ, nên càng cố gắng để tiếp cận anh. Đối với mấy người đó thì quen biết được với anh cũng coi như con đường phát tài được rộng mở thêm, dễ dàng làm việc, chỉ có lợi chứ không có hại. Bọn họ cảm thấy Trình Như Sơn tuy rằng ở kỷ ủy, đảm đương vị trí không có liên quan đến phương diện kinh tế, nhưng cho dù vậy thì anh cũng là người nằm ở trong bộ máy chính trị, ít ra vẫn có thể gặp được những người khác trong cục, nói chuyện được với họ, có được anh chẳng khác nào đã bước chân được vào giới chính trị rồi, sau này sẽ tính sau. Đáng tiếc Trình Như Sơn căn bản không cho bọn họ cơ hội. Trong nghề mọi người đều truyền tai nhau muốn bắt được anh so với Ngu Công dời núi còn khó hơn nhiều!

Trình Như Sơn đã cống hiến từ trước rất nhiều, cho nên rất được lãnh đạo cấp trên coi trọng, sau khi Văn Cách kết thúc, đây là thời điểm chính phủ rất cần nhân tài, cho nên chưa đến ba mươi lăm tuổi mà anh đã đảm nhiệm chức vụ quan trọng. Chỉ có điều do người nhà bọn họ khiêm tốn, cảm thấy đây chỉ là điều họ nên làm, với lại tiền của nhà họ cũng không thiếu nên chỉ làm coi như kiếm thêm chút tiền dưỡng lão mà thôi. Từ khi anh vào tỉnh chính phủ, giao tiếp với nhiều vị lãnh đạo ở trong đó thì anh càng ngày càng trầm ổn giỏi giang hơn, ít khi nói cười, làm cái gì đều rất cẩn thận không hề qua loa đại khái. Mọi người đều nói anh vui buồn gì cũng không hề để lộ ra mặt, so với cục trưởng già ở trên còn ghê hơn nữa. Kết quả lão cục trưởng ngược lại rất là mừng rỡ diễn làm người tốt, cả ngày vui tươi hớn hở mặc kệ cái này mặc kệ cái kia, muốn gì thì các người đi mà tìm Trình Như Sơn đi.

Chỉ có thời điểm ở cùng với Khương Lâm, anh mới hoàn toàn thả lỏng bản thân, cứ như là cái người mà bọn họ nói tới không phải là anh vậy. Khương Lâm thời điểm ở cùng với anh, vẫn như cũ giống như trước kia, vẫn là cái tình yêu cuồng nhiệt mà cũng nhẹ nhàng nghịch ngợm, chưa bao giờ cô bắt bẻ hay cố tình hỏi anh những việc ở bên ngoài hay làm cho anh ngột ngạt.

Ở bên kia Lữ Quách Sinh cũng lưu luyến không rời mà nói lời tạm biệt với mấy người Bảo Sinh, bọn nhỏ cũng sôi nổi cùng Đại Bảo Tiểu Bảo vẫy tay để chào tạm biệt. Tiễn mọi người ra về, Diêm Nhuận Chi cùng Trình Uẩn Chi mang theo bọn nhỏ trở về nhà trước.

Trình Như Sơn nắm tay Khương Lâm đi dạo dọc theo bờ sông. Mặc kệ cho có quá nhiều việc vội vàng, chỉ cần anh sắp xếp thời gian sắp tới một chút thì vẫn có thể cùng Khương Lâm tâm sự một chút chuyện, cũng không cần phải nói cái gì nhiều chỉ cần nắm tay đi dạo như thế này thì cũng đủ vui vẻ rồi.

Cô kéo cánh tay của Trình Như Sơn hỏi anh:

"Anh Sơn, anh nói thử xem nếu lúc trước em không mang theo Đại Bảo, Tiểu Bảo vào đây thì hiện tại chúng ta sẽ làm gì nhỉ?"

Trình Như Sơn cười cười ôm lấy eo cô: "Thì em vẫn là sinh viên, anh cũng không nhất định sẽ làm nghề này. Có khả

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip