ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Bưu Hãn

Chương 697. Khương viện trưởng

Chương 697: Khương viện trưởng

Trình Như Sơn cảm thán nói:

"Đây là đèn mới được nghiên cứu chế tạo ra, các con lấy nó ở đâu ra hả?"

Khương Lâm nhìn bọn trẻ, hỏi:

"Tiểu Bảo hay là Bảo Sinh?"

Tiểu Bảo làm ra vẻ mặt mờ mịt:

"A? Cái này ở đâu ra vậy? Làm sao con biết được nó có phải của bố hay không?"

Bảo Sinh cũng nghĩ thầm trong đầu: Cô bé sẽ không nói cho mọi người biết là chú Tiểu Quang lần trước tới chơi đã đưa nó cho cô bé đâu!

Kỳ thật là Phương Trừng Quang tiện đường tới thăm bọn họ, thì Bảo Sinh cùng Tiểu Bảo đi lên trên xe của anh ta chơi, thấy cái đèn sáng long lanh lấp lánh, liền như vậy mà ... Lấy đem về luôn. Đối với Phương Trừng Quang thì đừng nói chỉ là một cái đèn, cho dù là cả cái xe chỉ cần nói thích là anh ta cũng có thể cho luôn ấy chứ.

Đại Bảo:

" Cậu làm bộ như không biết gì hết."

Tiểu Bảo cùng Bảo Sinh đều bày ra dáng vẻ chúng con cũng không biết gì hết, không ai muốn nhận là mình đã lấy cái đó về.

Khương Lâm: "!!!" Quá là đỉnh đi!

Nhìn dáng vẻ đắc ý của Bảo Sinh cùng Tiểu Bảo, Khương Lâm trầm mặc một chút:

"Tiểu Bảo, Bảo Sinh, hai con như vậy là làm trái quy tắc, sẽ rước lấy phiền phức cho bố đấy."

Tiểu Bảo:

"Mẹ, thật ra bố cũng không gặp rắc rối gì đâu. Chúng con rất chú ý, trước nay không lấy đồ vật gì ở chỗ bố cả"

Bọn nhỏ đều chú ý, đi đến văn phòng Trình Như Sơn chơi, thời điểm ra đi cũng sẽ không lấy đi cái gì. Dù sao chính bọn họ cũng tự mình kiếm ra tiền, muốn cái gì đều mua được, căn bản không thiếu thốn thứ gì, cũng sẽ không đỏ mắt đồ của người khác.

Có điều nhìn vẻ mặt nghiêm túc của bố mẹ, Tiểu Bảo lập tức thò người ra đem còi báo động cầm về.

Văn Sinh cười nói:

"Anh thấy thứ này rất giống đạo cụ mà đoàn kịch vẫn hay dùng."

Bảo Sinh lập tức gật đầu, mấp máy miệng nhỏ, hy vọng bố sẽ không truy cứu. Trình Như Sơn liếc mắt liền nhìn ra, đây không phải đồ vật của cơ quan chính phủ, cũng chỉ có bọn Phương Trừng Quang mới có thể trang bị, anh nói:

"Dù không phải là đồ ở chỗ bố mẹ, chỉ cần không phải chính các con kiếm được, cũng coi như làm trái quy tắc rồi.

Đại Bảo Tiểu Bảo lập tức cam đoan về sau sẽ không tái phạm nữa.

Bảo Sinh ôm cánh tay Trình Như Sơn, bày ra bộ dạng làm chuyện sai trái nhìn anh, mềm mại nói: "

Bố, con sẽ nói với chú tiểu Quang, sau này cũng không tiếp tục muốn đồ vật của chú ấy nữa.

"

Trình Như Sơn nhìn dáng vẻ hiểu chuyện của con gái, cười cười, kéo cô bé ôm vào trong ngực: "

Không chỉ là không đòi đồ vật của người khác, chờ con lớn hơn một chút, người khác đưa gì cho con, cũng không thể nhận được."

Tiểu Bảo: "Cái này mẹ có nói qua, người khác đưa chúng ta cái gì, liền muốn bố trả lại cho bọn họ đồ vật tốt hơn. Chúng con đều biết rõ, tuyệt đối không nhận thứ gì."

Khương Lâm đã sớm giáo dục Đại Bảo Tiểu Bảo một ít đạo lý liên quan tới ngoại giao và giao tiếp, ông ngoại ở nhà còn có người thân cận bên cạnh, tặng lễ vật cũng không có quan hệ, nếu như là không thường tới, mặc kệ đưa cái gì cũng không thể nhận. Ngay cả bạn học, nếu bạn ấy đưa cho bạn một viên đường, về sau bạn cũng phải đưa cho đối phương chút gì đó.

Không lấy không đồ của người khác, đưa người khác đồ vật cũng không cần đáp

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip