ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 696: Thao tác 7

Thấp thoáng cũng đã trôi qua hơn bảy tháng.

Mấy ngày kế tiếp, Khương Lâm đều không có đi đâu hết, cô ở nhà để chuẩn bị bản thảo tỉ mỉ cho buổi diễn thuyết sắp tới, còn tranh thủ để già trẻ ở nhà nghe cô nói thử, nhờ người nhà giúp mình cho thêm ý kiến sửa bản thảo, để đến lúc đó nói cho mọi người nghe một cách dễ hiểu nhất có thể.

Bảo Sinh:

"Mẹ, tại sao người lại không hỏi con vậy hả?"

Khương Lâm cười nói:

"Vậy con có yêu cầu gì hay không?"

Một cô bé sáu tuổi thì có thể đưa ra cái kiến nghị gì chứ, có điều Khương Lâm vẫn hỏi cô bé một chút.

Bảo Sinh nhanh nhảu nói:

"Mẹ, mẹ không cảm thấy vẫn là nên xây cho mấy đứa trẻ bọn con thêm nhiều công viên giải trí hay sao ạ?"

Tỉnh thành hiện tại chỉ có duy nhất một cái công viên giải trí lớn, nhưng mà công viên đó cũng chỉ dành cho mấy đứa trẻ lớn tuổi, còn mấy đứa trẻ như Bảo Sinh thì lại là không có.

Khương Lâm lúc này liền cười rộ lên:

"Được thôi, mai mốt cũng sẽ xây cho các con thêm mấy cái nữa nha."

Lúc này đương nhiên là sẽ không có nhiều tiền để tu sửa hay xây dựng công viên giải trí cho mấy đứa nhỏ, nhưng vẫn có thể quy hoạch bên trong rồi dần dần hoàn thiện.

Chỉ cần bố trí quy hoạch tốt, vị trí quy hoạch đúng chỗ, thì công viên giải trí đều không phải là vấn đề gì to lớn hết. Sợ nhất chính là, thời điểm quy hoạch không biết lúc nào mà mọi thứ đã được ấn định, qua chừng hai ba năm nữa thì phát hiện đã quá hạn, đồ không đủ dùng, không hợp lý, sau đó chính là không ngừng phá bỏ và xây lại, lặp lại lãng phí.

Ăn qua bữa cơm trưa, Khương Lâm liền chuẩn bị một chút để sắp xếp mọi thứ đi Tỉnh Đại.

Đại Bảo Tiểu Bảo điều được nghỉ, Văn Sinh cũng phải đi đến đoàn kịch, Diêm Nhuận Chi cùng Trình Uẩn Chi cũng muốn đi cổ vũ cho cô.

Trình Như Sơn đi văn phòng phân bố công việc một chút cũng liền trở về để chở cô đi, Khương Lâm không lay chuyển được anh, nên cũng phải để anh tùy ý mà quyết định.

Trình Như Sơn đem chế phục cởi ra, chọn một cái quần dài màu tối mặc cùng một chiếc áo sơ mi đơn giản.

Quần áo này nọ của anh điều là do Khương Lâm thiết kế, còn Diêm Nhuận Chi thì thì làm ra, kiểu dáng ngắn gọn hào phóng, qua bao nhiêu năm cũng sẽ không lỗi thời.

Bởi vì Trình Như Sơn người cao chân dài, cánh tay cũng dài, hơn nữa anh sức lực rất lớn, cho nên áo sơ mi được cô thiết kế cho tay áo xuông không quá bó, chiều dọc cánh tay cũng được may thẳng tắp cũng không quá kiểu cọ. Cô dặn Diêm Nhuận Chi may tay áo xuống không dài hơn tay của anh quá nhiều, nên ống tay áo khi mặc cũng sẽ khá là thoải mái.

Cô giúp Trình Như Sơn đem tay áo xắn lên một chút, lộ ra cánh tay trắng nõn nhưng rắn chắc của anh, thân thể của anh rất cường tráng, làn da tuy trắng nhưng các cơ bắp đều rất săn chắc, ấn lên là xuất hiện các loại gân trông rất là quyến rũ.

"Một đồng chí nam mà làn da lại trắng quá mức luôn nha."

Cô nói giỡn với anh.

Trình Như Sơn bàn tay to đặt ở sống lưng của cô mà vuốt ve nói:

"Chờ có thời gian anh sẽ đi phơi nắng như vậy sẽ liền bớt trắng lại."

Anh giúp Khương Lâm đem áo ngực kéo lên trên, rồi cũng kéo cái khóa kéo lại.

Cái váy này cũng là do anh mua cho cô, chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip