Chương 71: Ước muốn cháy bỏng
Trong lòng Diêm Nhuận Chi vui mừng, hơi men đã bắt đầu có tác dụng, đầu óc bà lúc này đã mơ màng mà chỉ nói theo cảm tính, bà nhìn bọn nhỏ cùng chơi với Khương Lâm, lặng lẽ mà nói với Trình Như Sơn:
"Đông Sinh, mẹ Bảo Nhi là từ thành phố xuống đã quen nơi phồn hoa, cũng không cảm thấy xa lạ với chốn thâm sơn cùng cốc này, nếu nói về tình cảm thì có thể tha thứ. Nhưng đó là trước kia mẹ không tự lo cho mình được, còn bây giờ đã có thể tự chăm sóc cho mình, nên con cũng nên yêu thương, quan tâm vợ con nhiều hơn."
Trình Như Sơn bưng bát rượu lên cùng mẹ mình cụng nhẹ vào miệng chén, vài giây sau anh cất giọng đáp:
"Mẹ, con biết rồi ạ."
Diêm Nhuận Chi xua xua tay:
"Mẹ uống say rồi, đi ngủ trước đây, con dọn dẹp rồi rửa bát luôn đi."
Trình Như Sơn:
"Mẹ mới ăn xong đã đi ngủ liền thế sao?"
Diêm Nhuận Chi:
"Mẹ không ăn thịt, không sợ khó tiêu, mẹ phải đi chiếm giường đất đây."
Bà vui sướng mà ngâm nga bài hát đồng dao, rồi đi vào gian phòng phía đông mà nằm xuống, vừa xoa bụng vừa mong đợi mà nghĩ, năm nay cả nhà đã đoàn viên thì năm sau hai vợ chồng sẽ sinh con và bà cũng có thêm cháu mới.
Khương Lâm cùng con mình chơi được một lúc thì nhìn thấy Trình Như Sơn đã ăn xong, liền vào dọn dẹp cùng anh.
Trình Như Sơn:
"Có muốn đi ra ngoài đi dạo, sẵn tiện tiêu thực một chút không?"
Khương Lâm thì lại hoàn toàn khác, muốn đi khỏi anh càng nhanh càng tốt, huống gì là cùng nhau đi ra ngoài một chút, cô lập tức ngáp một cái rồi nói:
"Em buồn ngủ lắm."
Trình Như Sơn:
"Thời gian còn sớm, đừng đi ngủ, hai đứa nhỏ ăn cũng không ít."
Nói xong anh liền đem con ra để kiếm cớ giúp mình, thế này thì Khương Lâm có muốn từ chối cũng không được, không biết từ bao giờ mà cô đã vô thức đặt hai đứa nhỏ vào trong lòng mình mà luôn suy nghĩ cho chúng.
Lúc này, Trình Như Hải đã sớm đi rồi, vùng lân cận ở đại đội cũng thật yên tĩnh, ban đêm có ve cùng những con côn trùng cùng nhau kêu, làm cho không gian càng thêm yên tĩnh. Trời đã tối, ánh sáng cũng không tốt, cô cũng không biết có cái gì hay ho mà anh ta cứ một hai đòi đi bộ.
Vui vẻ nhất vẫn là Đại bảo và Tiểu Bảo, cuối cùng bọn nó cũng được đi cùng với cả cha và mẹ! Hai đứa nó còn hận không thể chạy quanh khắp cả đại đội, dùng cái loa mà hét thật to, nói cho những thằng bé xấu xa phá phách trong xóm, rằng Trịnh Như Sơn- bố của chúng nó đã trở về, bọn nó cũng được cha mẹ hết mực yêu thương và lo lắng.
Xem ai dám chê cười bọn nó! Hừ, buổi sáng ngày mai hai đứa nhóc quyết định sẽ cùng cha mẹ đi ra ngoài, dạo một vòng khắp làng trên xóm dưới, để cho mấy thằng trẻ trâu đó nhìn thấy. Cả hai anh em đều rất đỗi hạnh phúc và sung sướng. Thật ra, hai đứa bé này luôn bị người ta ghét bỏ, không có ai muốn cùng chơi với chúng nó, còn nếu muốn chơi thì hai đứa nhỏ tự rủ nhau chơi. Muốn chơi cùng với mẹ chính là khát vọng lớn nhất của Trình Tiểu Bảo, mà nếu có cả bố mẹ cùng chơi thì cũng là ước muốn cháy bỏng của bọn nó, cuối cùng ngay lúc này, mong muốn của chúng nó cũng đã thành hiện thực.
Do ngủ hơi nhiều, nên lúc này hai đứa trẻ vẫn còn tỉnh như sáo, thế là một nhà bốn người tay trong tay,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền