Chương 72: Khoản tiền lớn
Về đến nhà thì thấy Diêm Nhuận Chi vốn dĩ đã ngủ vì uống say, thế mà không biết từ lúc nào bà đã đốt lá ngải lên đuổi muỗi. Trình Như Sơn bảo Khương Lâm đi tắm rửa, còn anh sẽ giúp tắm rửa cho hai đứa trẻ.
Thật ra, Đại Bảo Tiểu Bảo cũng có thể tự mình tắm rửa, trước kia anh không có ở nhà, Diêm Nhuận Chi bận quá không chú ý được, Đại Bảo Tiểu Bảo đều là tự giúp nhau tắm rửa, đứa này chà lưng cho đứa kia, thì đứa kia gội đầu giúp cho đứa này, nói chung là có qua có lại.
Tắm xong, anh lấy tấm vải bố to lau khô người cho hai đứa trẻ, rồi lần lượt bế hai đứa nó đặt xuống giường đất, sau đó anh cũng đi ra ngoài tắm rửa.
Trình Đại Bảo cùng Trình Tiểu Bảo cũng dọn gối ra, thấy thiếu mất gối của Trình Như Sơn, hai đứa trẻ trở nên rối rắm không biết nên làm sao.
Trình Tiểu Bảo:
"Chúng ta làm sao ngủ bây giờ?"
Nó khoa chân múa tay một chút rồi nói:
"Hai chúng ta nằm ở giữa, còn Đông Sinh cùng Lâm Lâm nằm ở hai bên."
Bà nội nói Đông Sinh cùng Lâm Lâm là một đôi, cho nên phải để cha và mẹ ngủ chung. Trình Đại Bảo nhớ tới lời bà nội nói, liền đáp:
"Cha và mẹ một bên, hai chúng ta một bên."
Khương Lâm nhìn hai đứa nhỏ đang còn rối rắm, mà cô cũng đang rối rắm về vấn đề này, cô lập tức đi vào phía trong cùng của giường đất:
"Mẹ thích dựa tường ngủ, hai đứa con ngủ ở giữa đi."
Cô hướng đến Trình Tiểu Bảo vẫy tay một cái, Trình Tiểu bảo lúc này đã mệt mỏi rã rời, chỉ đợi cô gọi một tiếng liền nghe theo, chạy đến nằm vào trong lòng ngực cô, bàn tay nhỏ nhắn cũng rất gần gũi mà sờ lỗ tai của cô, còn lẩm bẩm:
"Lâm Lâm là vợ nhỏ của Đông Sinh."
Khương Lâm: "..." Cô ngoảnh lại thúc giục Trình Đại Bảo:
"Được rồi. Mau lên ngủ đi nào?"
Cô thật sự mệt nhọc, chính là hôm nay tâm cũng mệt không kém.
Chờ Trình Như Sơn lau tóc xong, lúc trở về nhìn thấy Khương Lâm đã ôm Tiểu Bảo cùng Đại Bảo ngủ. Tiểu Bảo nằm trong lòng ngực của cô, Đại Bảo thì ôm lấy tay cô như sợ cô sẽ chạy trốn.
Thấy cảnh này, trong lòng của Trình Như Sơn liền mềm mại như thỏ con, tràn ngập bao nhiêu khát vọng. Anh nằm xuống chỗ trống còn lại ở bên cạnh Đại Bảo trên giường đất, rồi vươn tay ôm lấy nhóc con vào lòng ngực mình. Trình Như Sơn cảm nhận được thân thể mềm mại của cô đang dựa sát vào cánh tay mình, cũng rất muốn ôm cô vào lòng mình, nhưng cuối cùng anh vẫn cố kiềm chế bản thân.
Hôm nay, Khương Lâm quá mệt mỏi, cho nên cô ngủ rất ngon, không biết ngủ tới khi nào thì bị ác mộng làm cho giật mình bừng tỉnh. Cô mơ một giấc mơ, thấy chính mình bị trói chặt, dù trốn như thế nào đều trốn không thoát, quá hoảng hốt liền tỉnh giấc. Khương Lâm cử động cánh tay, rút cái tay bị Tiểu bảo nắm cả đêm không chịu thả.
Lúc này, bên ngoài đã nổi lên những vệt sáng của ánh nắng ban mai, chúng xuyên qua những lỗ thủng của căn phòng tạo thành những tia sáng đan xen nhau, khung cảnh hết sức mờ ảo, Khương Lâm mở mắt ra nhìn Tiểu Bảo cùng Đại Bảo đang ngủ ở giữa, sau đó lại nhìn sang Trình Như Sơn nằm ở một bên đang say giấc nồng. Thật ra, Đại Bảo Tiểu Bảo cùng với anh rất giống nhau, cái mũi cao cao, đôi lông mày vừa dài vừa đen nhánh. Trình Như Sơn bởi vì huấn luyện đặc thù nên rất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền