**Chương 723: Cướp đường? 2**
Vốn dĩ tên của cô ta là Giang Ái Đệ, sinh ra trong một thôn nhỏ gần núi, vừa hẻo lánh lại lạc hậu. Những người đàn ông trong thôn đều lười biếng, cả ngày chỉ biết đánh vợ, còn những người phụ nữ thì khổ sở vì hủ tục trọng nam khinh nữ. Từ nhỏ cô ta đã bị bà nội và mẹ mình ghét bỏ, mục đích duy nhất để nuôi lớn cô ta chính là đổi tiền, hoặc là để cho anh trai, em trai dùng đổi lấy vợ.
Bởi vì lớn lên xinh đẹp cho nên trong nhà cho cô ta đi học, nghĩ rằng phụ nữ được đi học thì có thể gả cho người thành phố, sau đó giúp đỡ anh trai, em trai.
Kết quả thời điểm khi chuẩn bị thi vào cấp hai, cô ta sinh bệnh, hơn nữa anh trai ghen ghét nên bắt nạt cô ta, dẫn tới cô ta phát huy thất thường rồi thi trượt.
Thi không đậu có nghĩa là phải gả cho những ông già để đổi lấy tiền cho anh trai cưới vợ, hoặc là chịu uỷ khuất một chút gả cho một tên ngốc, hoặc có khả năng sẽ bị đưa tới trong thành bán mình kiếm tiền.
Nhưng ông trời có mắt, Mạnh Y Y cùng Biện Hải Đào tìm được cô ta, cứu cô ta thoát khỏi nông thôn và cho cô ta một cuộc sống hoàn toàn mới.
Đây là một cuộc đời hoàn toàn mỹ lệ và hạnh phúc, cô ta tuyệt đối không thể mất đi!
Nhưng cô ta vẫn cảm thấy chính mình không có làm gì sai, cô ta không có giết người lại không phạm pháp thì sợ cái quái gì chứ? Cô ta là con nhà nghèo, là một người phụ nữ từng chịu cực khổ! Chính phủ nên ưu ái cô ta chứ không nên nghiêm khắc mới đúng.
Tuy rằng có một chút nhạc đệm như Hồ Côn, nhưng cũng không ảnh hưởng tới bữa tiệc của mấy người Khương Lâm, mọi người một bên ăn uống một bên trò chuyện, hết sức vui vẻ. Bọn họ thảo luận từ kiến trúc cổ đại của các quốc gia cho tới hiện đại, sau đó lại chuyển qua thời kỳ viễn cổ, đề tài vừa rộng vừa chuyên nghiệp. Mấy người Anh phát hiện ra, bất kể bọn họ nói về chủ để nào, Khương Lâm đều có thể tiếp chuyện học hỏi, vừa kinh ngạc vừa bội phục. Người như vậy phải đọc bao nhiêu quyển sách? Nghiên cứu bao nhiêu học thuật mới làm được điều này?
Kiến trúc trong nước có thể đi tham quan nhưng nước ngoài lại không dễ dàng như vậy. Hiện tại cũng không có bao nhiêu cuốn sách được phiên dịch, Khương Lâm lại có thể biết được nhiều kiến thức như vậy, bọn họ cảm thấy cô vô cùng lợi hại.
Thậm chí bọn họ còn có ý muốn cùng Khương Lâm trao đổi nhiều đầu sách, còn mời Khương Lâm hỗ trợ phiên dịch chúng thành tiếng Trung cho bọn họ, và bọn họ cũng nguyện ý phiên dịch thành tiếng Anh cho Khương Lâm.
Mọi người trò chuyện với nhau thật vui, cũng kết làm bạn tốt.
Khương Lâm ở lại thủ đô khoảng hai mươi ngày, sau đó cô quyết định trở về tỉnh thành.
Vốn dĩ cô muốn mua vé xe lửa, kết quả Tô Hành Vân cùng một người đồng sự khác tên là Tiểu Trần lại tổ chức một cuộc họp ở vùng phụ cận, nghe được tin cô ở bên này cho nên cũng chạy qua thủ đô gặp cô, sau đó mấy người quyết định cùng nhau lái xe trở về.
Bọn họ lại ở trên thủ đô thêm hai ngày nữa, sau đó sáng sớm ngày thứ ba cùng nhau lái xe trở về tỉnh thành.
Từ thủ đô đi một đường thẳng về phía nam, đoạn đường đầu tiên đều là quốc lộ. Tới khi đi ra khỏi địa phận thủ đô nhưng chưa đến tỉnh thành, vẫn còn một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền