Chương 724: Cướp đường? 3
Lúc này chính là mười hai giờ trưa, trên đường không có lấy một bóng người. Đi tới đoạn đường nào cũng vậy, mặt đường đầy nước, bọn họ có cảm giác như đường ống dẫn nước vào ruộng bị vỡ ở đoạn nào đấy cho nên nước mới tràn lan trên mặt đường kiểu này. Xe chạy trên mặt đường đất dạng này, không khống chế nổi khiến cho bánh xe bị trượt, từ từ khảm sâu vào.
Mặt đường nhìn như chỉnh tề, kỳ thật đã bị ngấm no nước, cho nên bánh xe mới bị lún sâu vào, nhấn ga kiểu nào cũng không lên nổi.
"Tiểu Trần, anh dừng lại lại đi, chúng tôi đi xuống đẩy."
Khương Lâm ngồi ở ghế sau, phía trước là Tiểu Trần lái xe, Tô Hành Vân ngồi ghế phụ.
Tiểu Trần nói:
"Viện trưởng Khương, làm sao có thể để cô tới đẩy xe chứ, cô lên cầm lái đi, tôi xuống đẩy."
Nói xong, hắn chủ động xuống xe, còn Khương Lâm trực tiếp bò lên phía trước, không cần xuống đất dẫm bùn.
Khương Lâm bò lên phía trước, cô lái xe, Tô Hành Vân cùng Tiểu Trần thì đẩy. Có điều bọn họ thử vài lần đều thất bại. Tìm không thấy đồng hương hỗ trợ đẩy xe, bọn họ chỉ có thể tự mình ra tay.
Tiểu Trần cùng Tô Hành Vân cởi giày da, vén cao ống quần, để trần hai chân xuống đất đẩy xe. Khương Lâm rất thuần thục đánh tay lái, cô nhấn ga, ý đồ tìm kiếm một góc độ thích hợp khiến cho xe bò ra khỏi vũng bùn.
Khương Lâm nói:
"Chỉ có thể đi qua bên kia rút một ít rơm rạ, cành ngô để lót đường, đem chúng lót xuống làm bàn đạp cho bánh xe, chắc sẽ ổn thôi."
Lúc này hai bên đồng ruộng đều là những loại hoa màu chưa tới thời kỳ trưởng thành, cao lương, bắp, từng mảnh như lớp màn lụa màu xanh, đột ngột mọc lên từ mặt đất, gió thổi qua đều vang lên thanh âm xì xào, giống như ẩn chứa bí mật gì bên trong.
Bây giờ dân chúng đều có thể ăn no, bắp cao lương đã không còn hiếm lạ, hầu như chẳng có ai đi trộm những thứ này nữa, cho nên không cần cắt cử người ra trông coi.
Một cân bắp có giá khoảng trên dưới một mao tiền, đến lúc đó bọn họ để lại mấy đồng tiền là được. Tiểu Trần cùng Tô Hành Vân lập tức đi chân trần xuống ruộng rút một ít rơm rạ, cây ngô, còn Khương Lâm ở trong xe chờ. Bọn họ ôm hai bó bắp rơm đặt ở phía trước trên đường, sau đó tiếp tục rút một ít nữa đặt phía dưới ở bánh xe.
Đột nhiên trong ruộng bắp truyền đến một tiếng rống giận:
"Ăn trộm! Tên trộm bắp!"
Khương Lâm vội quay đầu qua xem, nghe thấy Tô Hành Vân cùng Tiểu Trần giải thích rằng bánh xe rơi vào bùn, hai người muốn mua bắp rơm lót một chút.
Những người đó ẩn trong màn lụa xanh nên Khương Lâm nhìn không rõ ràng, lúc này một người đàn ông từ ruộng bắp ra tới, nhìn thoáng qua cô.
Khương Lâm ở trên quốc lộ, hai bên là con mương có chiều rộng ba mét, dưới đáy mương vẫn còn một chút nước róc rách chảy, còn bên dưới toàn bộ là bùn, đi qua con rạch này chính là đồng ruộng hai bên. Người đàn ông kia lập tức nhảy xuống mương nước, lần theo đáy mương toàn nước bùn đi về phía Khương Lâm.
Khương Lâm lập tức cảnh giác, cô lớn tiếng nói:
"Hai người kia mau trở lại!"
Tô Hành Vân cùng Tiểu Trần cũng cảm thấy không thích hợp, người đàn ông này trông không giống một người nông dân giản dị, một đám đều có ánh mắt hung ác, thời điểm đôi mắt hung ác kia đánh giá bọn họ, lại giống như đôi mắt của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền