Chương 73: Khoản tiền lớn 2
Sáu năm này, Trình Như Sơn ở bên ngoài làm cái gì? Có người nói anh ngồi tù, nhưng anh nói là đi vận chuyển, cô lại cảm thấy không đơn giản như vậy. Người đi vận chuyển mà có thể được bên trên sửa cho anh án tù sai sao?
Ba phân tiền một cái bánh bao, bốn phân tiền một cái trứng gà, thế từng nấy tiền thì nhiều biết bao nhiêu...
Một khoản lớn luôn đó! Thập niên 80, trở thành phú nhị đại là chuyện khó lường, hiện tại anh ta thế mà lại chính là phú nhị đại.
Nhớ tới lúc cô gian khổ tự mình gây dựng sự nghiệp, Khương Lâm thật sự khâm phụ từ trong đáy lòng.
Lão đại, tôi xin bái anh một lạy!
Nhìn thấy trong mắt Khương Lâm đầy ngôi sao nhỏ sáng lấp lánh, Trình Như Sơn cười rộ lên, đem một phần trong đó lấy ra, sau đó anh nói:
"Con mua vài đồ vật, ngồi xe cũng có tiêu lung tung một ít. Còn lại là con cất để dùng tạo mối quan hệ làm ăn. Dư lại sáu ngàn khối, hai người mỗi người một nửa."
Nói xong anh cho Khương Lâm một tấm phiếu:
"Đây là phiếu tiền tiết kiệm, em lấy sổ hộ khẩu nhà ta còn có thư giới thiệu của đại đội cùng con dấu của anh mà đi lấy ở chỗ tín dụng của huyện xã."
Khương Lâm trợn mắt há hốc mồm:
"Cho... Cho em?"
Ánh mắt của Trình Như Sơn dịu dàng, nhìn cô chăm chú:
"Đúng vậy, cho em đấy."
Khương Lâm bật thốt lên nói:
"Anh không sợ sau khi em nhận lấy sẽ bỏ chạy sao?"
Nghe vậy, Diêm Nhuận Chi cùng Đại Bảo Tiểu Bảo lập tức khẩn trương mà nhìn cô. Trình Như Sơn nửa đùa nửa thật mà nói:
"Cho em chính là của em, em muốn tiêu như thế nào liền tiêu như thế. Nếu muốn bỏ đi quay về trong thành, có tiền thì lại càng dễ dàng hơn. Đương nhiên, nếu là em muốn, anh giúp em nói chuyện nhờ người ta một tiếng thì không cần phải mất tiền."
Khương Lâm lại phảng phất như bị người ta giội một chậu nước lạnh, ai nha, anh đây không phải là đang thử cô hay sao. Nghĩ lại Tiềm Bác thật đáng thương, cô quyết định nói dối một chút, cười cười nói:
"Được rồi, em cầm không an toàn, nói trước rồi đấy nhé."
Trình Như Sơn cười rộ lên, đem một phần khác đưa cho Diêm Nhuận Chi:
"Mẹ giữ đi, chờ cha trở về cũng phải dùng đến tiền."
Diêm Nhuận Chi bắt đầu gạt đi nước mắt:
"Đến lúc đó, chúng ta chắc chắn sẽ cùng nhau chăm sóc cho Như Châu, nó đúng là đứa trẻ đáng thương. Chính là số tiền này..."
Bà đẩy cho Khương Lâm, vô cùng đáng thương mà nhìn cô:
"Mẹ Bảo Nhi, gia đình này là do con làm chủ. Về sau nhà chúng ta tiêu tiền đều là do con quản, con quyết định đi."
Khương Lâm:
"Sao lại tình huống như thế này?"
Trình Tiểu Bảo ngây thơ hỏi:
"Sáu ngàn khối là bao nhiêu ạ?"
Trình Đại Bảo đáp: "Rất nhiều."
Trình Tiểu Bảo:
"So với một vạn thì vẫn ít hơn đúng không?"
Trình Đại Bảo: "... Đúng."
Trình Tiểu Bảo:
"Con có đắt không hả mẹ?"
Khương Lâm: "..." Lại nữa rồi!
Diêm Nhuận Chi cười nói:
"Làm gì có người nào bảo mình đắt hay không."
Trình Tiểu Bảo lại trở nên vui mừng, ưỡn ngực lên:
"Lâm Lâm, mẹ cứ cầm đi, sau đó đi mua cái váy hoa nhí kia rồi mặc?"
Khương Lâm: "..." Thằng bé này gọi riết rồi quen miệng luôn đúng không? Còn dám gọi Lâm Lâm với chả Đông Sinh.
Trình Đại Bảo:
"Mua cái xe đạp để đi lại nữa ạ! Đi vào thành cũng có thể lái xe mà không cần đi nhờ người khác."
Khương Lâm: "Con trai lớn nói đúng, nên mua một chiếc xe
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền