Chương 75: Chuộc lại nhà
Trình Như Sơn đặt Tiểu Bảo xuống, để nhóc con cùng Đại Bảo đi chơi ở trong sân nhỏ, anh cùng Khương Lâm đi nói chuyện chính. Trình Như Sơn cũng không nói những câu vô nghĩa, càng sẽ không giải thích sáu năm này mình đi nơi nào hay làm gì, mà đi thẳng vào vấn đề, anh nhanh chóng nói muốn chuộc trở lại căn nhà cấp bốn kia.
Trình Phúc Quân có chút khó xử:
"Như Sơn à, là như thế này, căn nhà cấp bốn kia ấy, đã xây thành nhà khách của đại đội rồi..."
Trình Như Sơn:
"Bác nói luôn là căn nhà đó đã bị ai chiếm rồi đi."
Nghe vậy, Trình Phúc Quân liền ngập ngừng. Thật ra trước đó Trình Phúc Quý đã bàn chuyện này với em trai mình, hắn ta lại nói là hắn muốn xây căn nhà cấp bốn ấy thành nơi dưỡng lão để dành khi về già.
Đúng lúc này, "Đông Sinh!" Trình Như Hải chạy tới, như anh em lâu ngày gặp nhau, hết sức thân thiết mà duỗi tay ôm Trình Như Sơn:
"Em trai ngoan, em đã trở về rồi. Anh có chuyện này quan trọng muốn nói với em?"
Trình Như Sơn thấy hắn ta ôm lấy mình, anh liền nghiêng người về một bên tránh đi, ngáng dưới chân hắn ta một cái, Trình Như Hải không kịp thời thu lại động tác thì đã bị ngã chỏng vó. Đôi tay của Trình Như Hải giãy giụa vô ích hai ba lần, cuối cùng ngã bịch một cái, quỳ rạp xuống mặt đất.
"Đông Sinh, em làm sao vậy?"
Trình Như Hải bực mình, nhanh chóng bò dậy, ngay sau đó vừa vỗ bụi đất trên người vừa miễn cưỡng vui vẻ nói:
"Em nhìn em xem, vẫn còn rất nghịch ngợm như lúc nhỏ, đã sáu năm không gặp, vừa mới gặp một cái liền đùa giỡn với anh."
Trình Như Sơn lạnh lùng nói:
"Anh cứ chờ đấy đi, tôi còn chưa tính sổ với anh đâu."
"Em!" Mặt Trình Như Hải đỏ lên, hắn ta vẫn vịt chết cứng cổ mà gào lớn hơn:
"Có phải em đã nghe ai nói những lời bịa đặt, em đừng tin kẻ đó, người nọ cố tình nói vậy để chia cắt tình anh em chúng ta đấy?"
Hắn ta oán hận mà trừng mắt một cái về phía Khương Lâm, chắc chắn là cô ta cùng Diêm Nhuận Chi làm ra cái chuyện tốt này chứ không ai vào đây.
Khương Lâm nhìn lại hắn mà cười xấu xa, sau đó cô cất giọng đùa cợt:
"Tối hôm qua chắc anh cũng rất tức giận nhỉ?"
Vừa dứt lời thì Trình Như Hải đã tức muốn chết, hắn ta như bị oan uổng mà kêu khóc không ngừng:
"Thư ký, đại đội trưởng cùng kế toán đều ở đây, cô hỏi bọn họ đi, lúc chia nhà là chia một cách đàng hoàng, ai trêu chọc ai? Sao vừa mới gặp mặt đã cố tình đổi trắng thay đen, cưỡng từ đoạt lý rồi tàn nhẫn như vậy? Em thấy anh nói có đúng không, em trai?"
Trình Như Sơn:
"Nếu không phải là anh em trong nhà, tối hôm qua tôi đã ném anh đi Nam Câu rồi."
Trình Như Hải run run, lắp bắp nói:
"Em đừng có dọa anh, anh chưa từng làm gì có lỗi với em cả."
Trình Như Sơn:
"Có thật là anh chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với tôi không?"
Trình Như Hải còn suy nghĩ nếu anh dám đánh hắn ta, vậy hắn liền có thể dùng tội danh đánh cán bộ mà bắt Trình Như Sơn lại, nào biết đâu anh thế mà nhẫn nhịn được. Xem ra, tên này đã thật sự thành thục, nếu là trước kia, nghe thấy Diêm Nhuận Chi nói có người trêu chọc bà, nó liền lập tức tìm người ta đánh đến liều mạng.
Hắn cười một cách đầy dối trá: "Đông Sinh à, nói như thế nào thì chúng ta cũng là anh em, em
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền