ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 76: Tràn đầy uy hiếp**

Trình Như Sơn nhìn về phía ba cán bộ của đại đội.

Trình Phúc Quân bất đắc dĩ gật đầu. Tất cả quyết định đều nằm ở đại đội, nếu cán bộ đại đội bắt đầu nội chiến, thật đúng là không có biện pháp, cơ bản là không có khả năng. Huống chi còn có thư ký công xã Trình Phúc Quý.

Trình Như Sơn gật gật đầu:

"Được, vậy tạm thời chưa mua."

Anh vốn định mua về để mẹ cùng Khương Lâm và bọn trẻ ở cho rộng rãi, vậy nếu hiện tại không mua được, thì chờ chuyện sửa lại án xử sai xong xuôi, cứ trực tiếp lấy căn nhà kia về là xong.

Trình Như Hải kéo tay Trình Phúc Quân hỏi:

"Thật sự sẽ được tiến hành sửa lại án xử sai à? Có phải là sẽ được trả về tất cả tài sản hay không?"

Khuôn mặt Trình Phúc Quân trầm xuống, lạnh giọng đáp:

"Không biết, cái chính sách này không có phổ biến ở đây."

Rồi ông nói thêm:

"Thành phố vẫn chưa phổ cập chính sách này với chúng ta."

Vương Cương cười nói:

"Ông đi hỏi công xã một cái thì không phải sẽ biết liền hay sao?"

Cùng lúc đó, Tiềm Bác cũng đi lại đây để bàn về chuyện trở về thành phố, vừa lúc đụng tới bọn họ. Hắn ta nhìn thấy Khương Lâm thì ánh mắt sáng lên, ai ngờ liếc sang lại nhìn thấy Trình Như Sơn thì liền chán nản, vì thế hắn ta quay đầu lại nói chuyện với Đại Bảo Tiểu Bảo đang còn chơi trong viện:

"Các cháu ăn cơm chưa?"

Trình Tiểu Bảo:

"Chú ăn cái gì?"

Tiềm Bác cười nói:

"Cháo gạo kê với bánh bột bắp."

Trình Tiểu Bảo giả vờ cười:

"Chú nghĩ rằng bánh bột bắp thì là bánh bột bắp sao?"

Tiềm Bác: Đứa trẻ cứng đầu này!

Trình Đại Bảo vẫy tay với hắn ta, đôi mắt to đen bóng tràn đầy uy hiếp:

"Chân của chú vẫn còn lành lặn sao?"

Còn dám mơ tưởng mẹ của nó, nhóc sẽ đánh chết hắn ta!

Tiềm Bác:... Ôi trời ơi...

Trong lúc ấy, Khương Lâm lên tiếng gọi Tiềm Bác, cắt ngang cuộc trò chuyện của hắn với bọn trẻ.

"Tiềm Bác, anh mới từ trong thành trở về đúng không, tôi hỏi anh chút chuyện được không?"

Tiềm Bác không muốn để ý tới cô, lại nhịn không được, chịu đựng ánh mắt hết sức chăm chú đến giết người của Trình Như Sơn và hai đứa trẻ, mà nhìn Khương Lâm cười:

"Lâm... À nhầm, thanh niên trí thức Khương, cô muốn hỏi chuyện gì?"

Khương Lâm liếc Trình Như Hải một cái:

"Có phải ở tỉnh thành đã phổ biến triển khai về chuyện sửa lại án xử sai? Có rất nhiều người bị đả đảo đều trở về làm việc, tài sản riêng cũng được trả về?"

Tiềm Bác nghĩ nghĩ, không có phổ biến lắm, nhưng thật ra dù sao cũng thực sự có cán bộ cùng giáo viên đại học chờ sửa lại án xử sai, hắn ta thấy ánh mắt của Khương Lâm đã khác xưa, rõ ràng là mang theo... Tiềm Bác lập tức nói:

"Xác thật như thế, chắc chắn ở nông thôn cũng sẽ được phổ biến nhanh thôi."

Nghe vậy, Khương Lâm cũng nói:

"Chuyện nhà cửa là rất quan trọng. Em nghe nói mấy năm nay chính sách của tỉnh thành thả lỏng, bắt đầu bình định, rất nhiều phạm nhân bị thẩm tra cũng đang chạy án xử sai, tất cả tài sản cũng sẽ được trả lại. Đến lúc đó không những căn nhà kia, mà còn có những cái khác, tập thể đại đội cũng sẽ phải trả lại cho chúng ta."

Khương Lâm nhìn hắn ta cười cười, vừa vui mừng mà xem hắn ta như đồng nghiệp của mình mà giơ tay vỗ vỗ bờ vai của hắn ta:

"Có tương lai."

Thật biết nói chuyện!

Tiềm Bác bị cô vỗ đến bả vai sụp một chút, bả vai

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip