Chương 77: Không nương tay
Trình Như Hải về đến nhà, Lưu Hồng Hoa không bắt đầu đi làm việc, mà còn ở nhà chửi bới. Nhìn thấy hắn ta trở về, liền cất giọng hỏi:
"Tên kia nói sao? Có giành được căn nhà kia về đây không?"
Tối hôm qua mời hắn, hắn lại không chịu đến, sáng nay cô ta lại buộc Trình Như Hải đi, tất nhiên Trình Như Hải không dám trực tiếp đi tìm Diêm Nhuận Chi để cướp trắng trợn.
Trình Như Hải tức giận nói:
"Đúng là đồ phụ nữ tóc dài mà não ngắn, suốt ngày chỉ nhớ đến căn nhà kia."
Lưu Hồng Hoa cả giận đáp:
"Đó là nhà của chúng ta sao lại không nhớ chứ? Hắn ta nói của hắn thì chính là của hắn sao? Hắn thừa dịp chúng ta không ở nhà, liền đến tìm Oản Nhi của chúng ta? Tôi còn muốn nói hắn đến trêu ghẹo..."
"Bà đừng có mà mạnh miệng,"
Trình Như Hải nhanh chóng đánh gãy lời cô ta:
"Bà nói cái gì cũng phải suy nghĩ cho kĩ, đừng có nói mấy cái chuyện bậy bạ ấy."
Không phải hắn ta tốt lành gì cho cam, nhưng mà tên nhãi ranh Trình Như Sơn kia sao có thể chịu bị người ta đổ oan được? Gì chứ tên đó ghét nhất là bị người khác hùa vô rồi vu oan. Khi còn nhỏ có cây thạch lựu của người ta ở cách vách bị trộm mấy trái, bọn họ không biết liền chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, sau đó mắng đến trên người Trình Như Sơn.
Anh tức giận đến mức trèo tường đi vào, đem hái hết trái thạch lựu ném xuống đất cho nát bét, cứ như đang dằn mặt mấy người kia.
Còn có con gà của người ta đi lung tung rồi bị bị mất, cũng mắng Trình Như Sơn trộm để bồi bổ cho Diêm Nhuận Chi, nhãi ranh kia nghe thấy người ta mắng hắn, trực tiếp đến nhà người ta đem ba con gà béo vặn gãy cổ chúng, còn thuận tay lấy đi một con về ăn.
Dù sau này bị người đánh hay mắng chửi, anh chẳng những không thay đổi, ngược lại còn lợi hại hơn, kết quả người trong thôn ai cũng không dám chọc vào Trình Như Sơn nữa.
Nếu Lưu Hồng Hoa thật sự nói hắn trêu ghẹo Oản Nhi, chỉ sợ hắn căn bản mặc kệ có phải là con gái hay không mà sẽ tính sổ cho ra ngô ra khoai, đây không phải là tai họa ngầm sao?
Lưu Hồng Hoa vẫn cứng có mắng:
"Hắn dám, hắn không nghĩ còn có pháp luật sao? Tôi mặc kệ, ông đi xem phải tranh cho được cái căn nhà kia cho tôi. Tôi nói chứ, nếu chúng ta mà thật sự được ở cái nhà lớn kia, thì thoải mái bao nhiêu, sao ông lại trở thành người chỉ biết phá nhà thôi vậy? Ông cứ chờ mà xem, chưa biết trời sẽ mưa hay nắng đâu."
Mỗi lần cãi nhau, cô ta đều đem những chuyện trước kia ra nói, không bao giờ nói những cái liên quan đến chuyện chính, luôn không có trọng điểm, Trình Như Hải cũng bất đắc dĩ trước sự ngang ngược và vô lý của cô ta.
"Đầu óc của bà ném ra ngoài cửa sổ rồi sao, còn muốn nghĩ đến căn nhà kia."
Trình Như Hải cảm thấy đau đầu.
"Hắn là cái thá gì? Không phải chia nhà rất rõ ràng sao? Chúng ta cũng không chiếm tiện nghi của hắn, nhưng hắn thật ra lại còn chiếm nhiều gian phòng ở như vậy? Từ khi Lưu Hồng Hoa dọn về đây liền không thích nơi này, có cảm giác rất xui xẻo."
"Bà thôi đi, nếu không phải tại bà đem giấu đi trứng gà trong nhà, không cho hai đứa trẻ đó ăn, trời lạnh thì cho bọn chúng uống nước đá, trời nóng thì cho bọn chúng ăn cơm thiu... mọi chuyện sẽ ra nông nỗi này ư?"
"Con
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền