ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 80: Người xấu**

Bởi vì nghe hai con trai bên cạnh mình đang hùng hồn nói chuyện, Trình Như Sơn siết chặt nắm tay, nếu không phải Khương Lâm cùng hai đứa nhỏ ở bên ngoài, anh có thể một quyền đánh chết Trình Như Hải ngay lập tức. Lý trí nói cho anh rằng làm vậy không đáng giá, hiện tại anh còn muốn nuôi gia đình.

Trình Như Sơn nhìn lướt qua trong phòng, nhìn đến cái rương có quai cầm đen bóng loáng của mình, không phải là cái rương hở bị phá mà Khương Lâm dùng lúc trước. Anh lập tức tiến lên trực tiếp dọn ra, Trình Như Hải khóc lóc ầm ĩ, vội đi lên cản:

"Đông Sinh à, rương đó là của anh mà, em hãy coi như là nể mặt cha đi, em đừng chọc phá người như vậy..."

Trình Như Sơn lại không thèm nhìn hắn ta, anh lạnh mặt cầm chặt cái rương, dùng sức rồi trực tiếp đem bản lề tháo ra rồi ném xuống dưới, hai tay lật ra hai quai cầm của rương, trực tiếp vặn một cái, đám đồ vật linh tinh nhanh chóng rơi ra từ bên trong.

Trình Như Sơn cúi đầu nhìn nhìn, bên trong có những cái vòng bạc nhỏ mà mẹ anh đã giấu đi, vòng đeo chân của phụ nữ, còn có lục lạc, cái này chính là bảo bối của anh khi còn nhỏ. Còn có cái điếu cổ được bác cả cất giữ rất kỹ, còn có cái vòng tay làm bằng bạc mà lúc bác gái còn vẫn mang theo, bác cả đã gỡ xuống rồi cất giấu để tưởng niệm, còn có...

"Trình Như Hải, anh cũng khá đấy."

Nếu không phải xé rách mặt, Trình Như Sơn cũng sẽ không muốn moi ra những chuyện xấu của hắn ta.

Mặt Trình Như Hải trướng đến tím xanh:

"Trình Như Sơn, tao liều mạng với mày!"

Hắn ta đi đến đối mặt Trình Như Sơn, muốn đánh ngã Trình Như Sơn để cướp lại cái rương đồ.

Trình Như Sơn nhấc chân, đá một cú lên ngực của Trình Như Hải, nhìn đối phương như cái bao tải mà bay ra, anh đứng ở nhà chính, sắc mặt lạnh lẽo không chút biểu cảm.

Cùng lúc đó, Trình Đại Bảo một bên chật vật vác đồ, lại chả hiểu vì sao Lưu Hồng Hoa tự nhiên lăn ra bất tỉnh, nhóc ngơ ngác hỏi:

"Ủa? Bà ta bị sao vậy ạ?"

Khương Lâm:

"Cô ta làm chuyện trái với lương tâm, cho nên bị dọa cho ngất rồi."

Trình Tiểu Bảo chỉ chỉ Trình Như Hải đang run rẩy, chân mềm nhũn cơ hồ đứng không nổi, đóng đinh tại chỗ ở dưới mái hiên, nhóc con vỗ tay nhỏ rồi hô lớn:

"Đến lượt ông ta!"

Nói xong Trình Tiểu Bảo quay đầu nhỏ giọng nói chuyện cùng Trình Đại Bảo:

"Đánh ở chân hay là đầu đây anh?"

Khuôn mặt nhỏ của Trình Đại Bảo nhăn lại, ra chiều suy tư:

"Ông ta là người xấu, đều đánh hết, chỗ nào cũng không chừa."

Trình Tiểu Bảo thò lại gần nhìn nhìn, thấy khóe miệng Trình Như Hải có máu chảy, nhóc tò mò hỏi Trình Đại Bảo:

"Anh nói xem ông ta đã chết rồi sao?"

Trình Đại Bảo xem xét:

"Chắc là không, em xem, ông ta vẫn còn cử động."

Hai đứa trẻ liền mặc kệ, chạy đến nhà chính để nhặt đồ vật mà Trình Như Sơn làm rơi ra.

Rốt cuộc lúc này có cán bộ đại đội mới chạy tới, thư ký đại đội, trưởng thôn cùng mấy dân binh đi vào sân nhìn trước nhà hỗn độn, bọn họ chỉ cảm thấy đau đầu.

"Như Sơn, thanh niên trí thức Khương, đây là có chuyện gì vậy?"

Khương Lâm cười nói:

"Thư ký, một chút chuyện gia đình thôi, sao các người lại tới đây vậy?"

Trình Phúc Quân nhìn Khương Lâm, nhìn lại Như Sơn đang đứng ở nhà chính của nhà họ Trình, thanh niên vừa cao ráo lại đẹp trai tuấn tú, sao

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip