ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 81: Xấu tính

Lúc trước, Trình Như Hải không chịu làm việc mà ăn cơm chực nhà anh, cũng không có tiền, tiền đều là anh trăm cay ngàn đắng kiếm được, anh lấy cả tính mạng mình đánh đổi để nuôi gia đình, nhưng không phải là để cho Trình Như Hải chửi mắng, khinh thường mẹ anh, vợ anh và các con trai anh nữa.

Lúc trước Diêm Nhuận Chi cãi nhau với Trình Như Hải cũng vì cái tật xấu này của hắn, bà cảm thấy dù sao nhà mình cũng không phải là quá thiếu thốn, không cần phải tính toán chi li những đồ vật nhỏ nhặt như vậy.

Vậy mà Trình Như Sơn lại đem cái bàn ăn đã cũ sờn ở trong nhà chính dọn ra bên ngoài, còn có một cái tủ quần áo màu đen với cánh cửa tủ đặt ngược, đây cũng là đồ do anh đã chuộc lại.

Thôn trưởng nghe nói Trình Như Sơn muốn giết Trình Như Hải, ông ta mới chạy nhanh đem người tới ngăn cản, thế nên Thương Tông Tuệ mới có mặt ở đây.

Đám người Trình Phúc Quân đứng nhìn ở phía dưới, đã trợn mắt há hốc mồm nói không nên lời.

Khương Lâm thấy anh hung ác mà một chân đá văng Trình Như Hải, ánh mắt âm trầm đáng sợ, một phút ấy cô đã hoảng sợ, cho rằng anh sẽ đánh tên kia tới chết.

Mà khi ánh mắt Trình Như Sơn nhìn về phía cô lại ôn nhu, còn mang theo áy náy, tất nhiên anh cũng nhìn về phía hai đứa con trai nhỏ của mình, cả người âm trầm cũng liền tan rã trong nháy mắt, trở nên mềm mại hẳn. Ánh nhìn của anh khiến cô cũng bị hấp dẫn, nhìn chằm chằm vào Trình Như Sơn, tim cũng không chịu khống chế mà nảy thình thịch liên hồi, mất đi nhịp đập bình thường.

Cô nhìn anh nhảy lên nóc nhà, nhìn anh tự mình khiêng cái tủ nặng trĩu ra bên ngoài, nhìn anh từng bước đi đến bên người mình. Trình Như Sơn chọc tổng cộng bốn cái động, sau đó từ mái hiên trực tiếp nhảy xuống, ném gậy gộc đi, vỗ vỗ tay:

"Được rồi, lấy những đồ vật của chúng ta về đi."

Tuy rằng, có chút đồ vật không đáng tiền, nhưng cũng được mấy phân tiền, dù anh lấy đi để vứt cũng sẽ không để lại cho Trình Như Hải! Anh cứ thích xấu tính như vậy đấy!

Trình Như Sơn đi đến bên người Khương Lâm, cả người lạnh lùng đã biến mất, từ trong ra ngoài đều mềm mại giống như đứa trẻ, anh cúi đầu nhìn cô, sau đó hai tay dang rộng vòng tay ôm cô vào lồng ngực, dịu dàng hôn thật nhẹ vào môi cô:

"Thật xin lỗi, đã làm em sợ rồi phải không?"

Khương Lâm ngẩn ra, không nghĩ tới chẳng những Trình Như Sơn không trách cứ cô, trái lại âm thanh đầy nghẹn ngào của anh còn vang lên, cô biết hẳn là anh rất khó chịu, dịu dàng nói:

"Chúng ta về nhà đi?"

Cô ngẩng đầu muốn cười cười với Trình Như Sơn một cái, ai ngờ lại thấy trong ánh mắt của anh đỏ lên, còn rưng rưng nước mắt.

Trình Như Sơn buông cô ra, giúp cô lau những giọt nước mắt chưa kịp rơi xuống nơi khóe mắt.

Trình Đại Bảo cùng Trình Tiểu Bảo thấy thế cũng chạy tới, Trình Tiểu Bảo liền nhanh nhẹn ôm lấy chân của Khương Lâm, Trình Đại Bảo hơi do dự một chút, cũng ôm lấy cô.

Khương Lâm cũng cố gắng không để cho nước mắt mình rơi xuống nữa, cười nói:

"Mọi chuyện đều đã qua, tương lai sẽ tốt hơn thôi."

Cô lại nói với Đại Bảo cùng Tiểu Bảo:

"Đi nào, nhanh dọn tất cả đồ đạc thuộc về chúng ta!"

Khương Lâm muốn mở miệng, nhưng lại không biết nói gì, giờ phút này đột nhiên cô có một loại ý tưởng, nếu cô xuyên qua sớm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip