Chương 83: Mượn đao giết người
Khương Lâm cùng Trình Như Sơn ở bên kia thì đem đồ vật đưa về nhà, thu dọn lại một chút, tạm thời không cần phải cất đi mà trực tiếp lấy ra dùng luôn.
Diêm Nhuận Chi vui rạo rực, cùng Khương Lâm nói thầm:
"Trước nay chỉ có người ta phá phách cướp bóc nhà chúng ta, không nghĩ tới có một ngày còn có thể phá phách cướp bóc nhà người khác. Ha ha. Mẹ Bảo Nhi, những thứ tốt con cất đi."
"Haizzz..." Nói xong bà lại bắt đầu thở dài.
Khương Lâm nhìn bà rồi hỏi:
"Sao thế mẹ?"
Diêm Nhuận Chi xem xét cô một cái, tiếp tục thở dài.
Khương Lâm:
"Rốt cuộc là có chuyện gì ạ?"
Diêm Nhuận Chi đi ra ngoài nhìn thấy, Trình Như Sơn đang cùng hai đứa trẻ thu dọn đồ đạc, bà trở lại trong phòng nói với Khương Lâm:
"Mẹ lo cho Đông Sinh... Tính tình nó táo bạo, đánh một chút liền giận dữ, không chịu nổi bị người khác đổ oan, giống như pháo đốt, một chút lửa liền bùng nổ."
Khương Lâm nghi hoặc:
"Có chuyện này sao? Con thấy anh ấy rất chín chắn mà."
"Đó là nhìn bên ngoài, nếu nó thật sự tức giận, nổi cơn tam bành, thì rất đáng sợ. Ài, mẹ sợ nó nhất thời xúc động mà làm việc ngốc. Mẹ Bảo Nhi, con xem, con cùng bọn trẻ ở cùng với nó, nó liền biết kiềm chế tính tình, nếu các con không ở trước mặt, nó nổi giận lên thì chắc chắn chính bản thân nó cũng không kiềm chế được, lỡ như thật sự đánh chết Trình Như Hải, thì không phải sẽ bị bắn chết sao?"
Bà lại bắt đầu lau nước mắt. Khương Lâm vội an ủi bà:
"Không có đâu."
Diêm Nhuận Chi cầm tay Khương Lâm nói:
"Mẹ Bảo Nhi, con nhất định đừng bao giờ bỏ rơi Đông Sinh. Nó rất để ý đến con, nghe lời con nói, nếu là nó thật sự mất khống chế cũng sẽ có con khuyên được nó. Thật ra Đông Sinh cũng rất dễ khuyên bảo, có con thường xuyên nhắc nhở, về sau nó có thể càng ngày càng kiềm chế được tính cách của bản thân."
Bà liếc Khương Lâm một cái, sợ làm Khương Lâm sợ, lại nói thêm mấy cái:
"Đương nhiên, con đừng sợ, nó đối với người trong nhà rất tốt, chưa bao giờ tức giận với người nhà dù chỉ một chút. Nó là không thích bị người ngoài vu khống, oan uổng, Con quan tâm nó thêm một chút là được."
Khương Lâm: Cho nên rốt cuộc Trình Như Sơn có mấy cái mặt vậy?
Cô hứng chịu ánh mắt chờ mong của Diêm Nhuận Chi, luôn có một loại cảm giác thật vi diệu, giống như đang tiếp nhận trách nhiệm mà người khác truyền lại.
Nhớ tới Trình Như Sơn lúc tức giận đến dọa người, tất nhiên Khương Lâm một chút cũng không sợ, ngược lại còn cảm thấy được anh bảo hộ thật sự hạnh phúc, trong lòng nóng như lửa đốt.
Cô do dự một chút, cuối cùng vẫn gật gật đầu, cảm giác như bị bà mê hoặc.
Diêm Nhuận Chi vui mừng đến mức cả khuôn mặt giãn ra, vỗ vỗ tay:
"Tốt rồi, về sau Đông Sinh để con lo, mẹ đã không cần phải nhọc lòng nữa rồi. Thật là nhẹ nhàng."
Khương Lâm: "..."
Cô nhìn Diêm Nhuận Chi, nếu không phải đánh thổ hào, Văn Cách đấu đá, chắc chắn Diêm Nhuận Chi là người rất biết hưởng tình thú và lạc thú trong cuộc sống.
Dù đã phải trải qua rất nhiều trắc trở, hằng ngày thoạt nhìn bà rất rụt rè và nhút nhát, nhưng một khi người chống lưng đã trở về, bà lập tức liền giống như cành lá mà vươn ra mọi phương.
Lạc quan, tích cực, hướng về phía trước, đây là tính cách đặc biệt mà Khương Lâm hướng tới và thưởng thức, cô cảm thấy tuy rằng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền